Mẹ Việt Nam Anh hùng

HAI NGƯỜI CON Ở LẠI VỚI ĐẤT – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH NGUYỄN THỊ LẸ

Trong hành trình về xã Đại Phước, huyện Càng Long – vùng quê yên bình với những hàng tre rì rào trong gió – tôi được nghe kể về một người mẹ đã sống trọn đời mình trong sự tảo tần và những mất mát không gì bù đắp: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lẹ. Mẹ sinh năm 1922, là người phụ nữ nông dân hiền lành, chịu thương chịu khó. Cùng chồng – ông Trần Văn Hai – Mẹ nuôi dạy 7 người con lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Gia đình đông con, cuộc sống nhiều gian nan, nhưng tron

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình về xã Đại Phước, huyện Càng Long – vùng quê yên bình với những hàng tre rì rào trong gió – tôi được nghe kể về một người mẹ đã sống trọn đời mình trong sự tảo tần và những mất mát không gì bù đắp: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lẹ.

Mẹ sinh năm 1922, là người phụ nữ nông dân hiền lành, chịu thương chịu khó. Cùng chồng – ông Trần Văn Hai – Mẹ nuôi dạy 7 người con lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Gia đình đông con, cuộc sống nhiều gian nan, nhưng trong mái nhà ấy luôn đầy ắp tình yêu thương và niềm tin vào ngày mai.

Rồi chiến tranh đến…
Những người con của Mẹ lần lượt trưởng thành, mang theo lý tưởng cách mạng và lên đường bảo vệ quê hương.

Trong số đó, hai người con trai đã mãi mãi không trở về.

Người con – liệt sĩ Trần Văn Năm, sinh năm 1942 – tham gia cách mạng từ năm 1967, là Trung sĩ thuộc Tiểu đoàn 306, Trung đoàn 3, Quân khu 9. Anh là người lính kiên cường, đã chiến đấu ở nhiều chiến trường ác liệt.

Ngày 15 tháng 3 năm 1970, anh anh dũng hy sinh trong một trận chiến, để lại phía sau là người mẹ già và những người thân yêu.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, Mẹ lại tiếp tục nhận thêm một tin dữ.

Người con trai út – liệt sĩ Trần Văn Sáu, sinh năm 1954 – tham gia cách mạng từ tháng 3 năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ. Là Thượng sĩ, Tiểu đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 1 tỉnh Trà Vinh, anh mang trong mình nhiệt huyết của tuổi thanh xuân, luôn xông pha nơi tuyến đầu.

Ngày 30 tháng 12 năm 1970, anh hy sinh trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu.

Chỉ trong cùng một năm…
Mẹ mất đi hai người con trai.

Hai lần nhận tin dữ…
Hai lần tiễn con mà không một lần được nhìn lại…

Người dân xã Đại Phước kể rằng, sau những mất mát ấy, Mẹ Nguyễn Thị Lẹ gần như lặng đi. Không ai thấy Mẹ khóc lớn, nhưng ai cũng hiểu, nỗi đau ấy đã thấm sâu vào từng hơi thở.

Có người hỏi Mẹ: “Mẹ chịu sao nổi khi mất hai người con trong cùng một năm?”
Mẹ chỉ khẽ đáp: “Con mình hy sinh cho đất nước… mình đau cũng phải chịu…”

Câu nói ấy giản dị, nhưng chứa đựng một sự hy sinh vô cùng lớn lao – hy sinh cả tình riêng để giữ trọn nghĩa với Tổ quốc.

Suốt những năm tháng sau đó, Mẹ vẫn lặng lẽ sống trong căn nhà nhỏ, tiếp tục chăm lo cho gia đình, tiếp tục gìn giữ ký ức về hai người con đã khuất. Những nén nhang ngày ngày được thắp lên, như một sợi dây nối giữa hiện tại và quá khứ.

Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa, nhưng những mất mát của Mẹ vẫn còn đó – âm thầm mà sâu sắc.

Năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc dành cho một người mẹ đã dâng hiến những gì quý giá nhất của đời mình.

Rời Đại Phước, tôi bước chậm trên con đường làng, lòng nặng trĩu suy tư. Những câu chuyện như của Mẹ không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay.

Một người mẹ…
Hai người con…
Hai lần tiễn biệt trong cùng một năm…

Nhưng cũng chính từ những hy sinh ấy, đất nước này mới có được hòa bình.

Và tôi hiểu rằng:
Có những người mẹ không cần được gọi tên nhiều, nhưng chính họ đã làm nên dáng hình của Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn