Hai người đi hai phía
Ngày nhận lệnh lên đường, Bình và Hà đứng bên bờ tre cuối làng.
Hà hỏi:
— Anh đi bao lâu?
Bình cười:
— Anh cũng không biết.
— Vậy em phải chờ đến bao giờ?
Bình im lặng một lúc rồi nói:
— Đến khi anh trở về.
Hà gật đầu.
Chiến tranh kéo dài. Những lá thư từ chiến trường gửi về ngày càng thưa. Có những bức thư phải mất hàng tháng mới đến tay người nhận.
Hà vẫn chờ.
Năm đầu tiên, cô còn trẻ.
Năm thứ năm, tóc đã dài hơn, gương mặt trưởng thành hơn.
Đến ngày đất nước hòa bình, Bình vẫn không trở về.
Hà nhận giấy báo tử.
Cô không khóc trước mặt mọi người.
Chỉ đến tối, cô mới lấy chiếc khăn Bình tặng ra ôm vào lòng.
Hơn nửa thế kỷ sau, Hà vẫn giữ chiếc khăn ấy.
Có người hỏi:
— Sao bà không quên?
Bà cười:
— Có những người chỉ đi qua tuổi trẻ của mình một lần. Quên họ rồi thì mình cũng quên mất một phần con người mình.


