Hai người lính Đông Hải – Những năm tháng không quên
Hai người lính Đông Hải – Những năm tháng không quên
Nguyễn Văn Châu, thường gọi là Tám Châu, sinh năm 1954 tại vùng biển Đông Hải, lớn lên giữa những ngày đất nước còn chia cắt và chiến tranh khốc liệt. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng vận tải trên tuyến Đường Hồ Chí Minh trên biển. Trên những con tàu không số, ông cùng đồng đội âm thầm vượt biển đêm, chở vũ khí và lương thực vào chiến trường miền Nam. Những chuyến đi kéo dài nhiều ngày trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: biển động dữ dội, thiếu nước ngọt, thiếu lương thực, lại luôn bị truy đuổi. Có chuyến vào cuối năm 1973, tàu của ông gặp bão lớn giữa đêm, sóng đánh dập dềnh tưởng chừng không thể giữ nổi; nhưng bằng ý chí và sự đoàn kết, cả tổ tàu đã thay nhau tát nước, sửa máy, giữ vững con tàu vượt qua sinh tử. Đến những tháng đầu năm 1975, ông tiếp tục tham gia nhiều chuyến vận chuyển quan trọng, góp phần vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Sau ngày giải phóng, ông trở về quê hương, tích cực lao động, tham gia Hội Cựu chiến binh và nhiều năm liền được công nhận là cựu chiến binh gương mẫu, luôn đi đầu trong các phong trào và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Cùng quê Đông Hải, Huỳnh Văn Vẹn, hay còn gọi là Tư Cá, cũng sinh năm 1954, lại chọn cho mình con đường chiến đấu trên bộ, trở thành chiến sĩ du kích kiên cường trên chiến trường An Giang. Từ những năm đầu thập niên 1970, ông đã tham gia lực lượng du kích địa phương, bám trụ vùng sông nước, kênh rạch chằng chịt. Với sự am hiểu địa hình và tài bơi lội giỏi, ông cùng đồng đội tổ chức nhiều trận đánh nhỏ nhưng hiệu quả, phục kích, đánh bất ngờ rồi rút nhanh, gây nhiều khó khăn cho đối phương. Có lần vào năm 1974, trong một trận càn lớn, ông cùng tổ du kích phải ẩn mình dưới nước hàng giờ liền, chỉ thở bằng ống tre để tránh bị phát hiện, sau đó bất ngờ phản kích, bảo vệ an toàn cho cơ sở cách mạng. Những năm tháng ấy, ông đã cùng đồng đội trải qua biết bao hiểm nguy, mất mát nhưng vẫn kiên cường bám trụ đến ngày toàn thắng năm 1975.
Sau chiến tranh, cả hai người lính – Tám Châu và Tư Cá – đều trở về quê hương Đông Hải, mang theo những ký ức không thể nào quên. Họ tiếp tục sống giản dị, lao động chăm chỉ, tích cực tham gia công tác địa phương và trở thành những cựu chiến binh gương mẫu, luôn được bà con kính trọng. Dù chiến đấu ở hai mặt trận khác nhau – một người trên biển, một người trên sông nước chiến trường – nhưng họ đều có chung một điểm: lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần sống đẹp sau chiến tranh. Câu chuyện của họ không chỉ là ký ức về một thời lửa đạn, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay về ý chí, nghị lực và trách nhiệm với quê hương, đất nước.



