Hai người lính, một lời thề
Năm ấy, chiến tranh vẫn còn khốc liệt. Trên những con đường làng, những chàng trai tuổi đôi mươi lần lượt khoác ba lô, tạm biệt gia đình để lên đường bảo vệ quê hương. Trong số đó có Nguyễn Văn Thành và Trần Văn Bình, hai người bạn cùng quê, lớn lên bên nhau từ những ngày còn nhỏ
Hai người lính, một lời thề
Năm ấy, chiến tranh vẫn còn khốc liệt. Trên những con đường làng, những chàng trai tuổi đôi mươi lần lượt khoác ba lô, tạm biệt gia đình để lên đường bảo vệ quê hương. Trong số đó có Nguyễn Văn Thành và Trần Văn Bình, hai người bạn cùng quê, lớn lên bên nhau từ những ngày còn nhỏ.
Thành hơn Bình một tuổi. Hai người cùng nhập ngũ, rồi cùng được phân về một đơn vị. Những ngày đầu nơi chiến trường, giữa những tiếng súng và những cuộc hành quân dài, tình bạn của họ càng trở nên gắn bó. Có nắm cơm cùng chia đôi, có ngụm nước giữa đường cùng nhường nhau, có những đêm nằm bên chiến hào kể chuyện quê nhà.
Một buổi tối trước giờ làm nhiệm vụ, Thành và Bình ngồi bên nhau dưới ánh đèn dầu leo lét. Phía xa, tiếng pháo vọng lại từng hồi. Bình lấy trong túi áo một chiếc khăn tay nhỏ mà mẹ gửi từ quê nhà, rồi nói:
— Thành này, nếu sau này một trong hai chúng ta không trở về, người còn lại nhất định phải về thăm mẹ của người kia.
Thành im lặng một lúc rồi nắm chặt bàn tay bạn.
— Nhất định. Chúng ta cùng đi thì cũng phải cùng nhớ về quê. Nếu cậu không trở về, tớ sẽ thay cậu nói với mẹ rằng cậu đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.
Hai người nhìn nhau. Không ai nói thêm, nhưng cả hai đều hiểu đó là một lời thề.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ. Thành và Bình cùng đồng đội tiến về phía trước. Trận chiến diễn ra căng thẳng. Trong lúc làm nhiệm vụ, Bình gặp tình huống nguy hiểm. Thành không do dự, cùng đồng đội hỗ trợ đưa Bình ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau trận đánh, cả hai trở về vị trí tập kết. Bình bị thương nhưng vẫn cố nở nụ cười:
— Cậu còn nhớ lời thề tối qua không?
Thành gật đầu:
— Nhớ. Nhưng chúng ta phải cùng nhau trở về.
Bình cười:
— Ừ, nhất định.
Nhưng chiến tranh không cho họ nhiều cơ hội lựa chọn. Trong một trận đánh sau đó, Bình đã không thể trở về. Thành lặng người khi nhận ra người bạn thân nhất của mình đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Đêm ấy, Thành lấy chiếc khăn tay mà Bình từng giữ bên mình. Anh lặng lẽ gấp lại, đặt vào túi áo và tự nhủ:
“Bình ơi, tớ sẽ giữ lời.”
Ngày đất nước hòa bình, Thành trở về quê. Việc đầu tiên anh làm không phải là về nhà, mà là tìm đến căn nhà nhỏ của mẹ Bình. Đứng trước cánh cửa quen thuộc, Thành bỗng thấy nghẹn lòng.
Mẹ Bình đã già đi nhiều. Nhìn thấy Thành, bà bước ra, đôi mắt vừa ngỡ ngàng vừa xúc động.
Thành cúi đầu, nói trong nước mắt:
— Bác ơi, Bình nhờ cháu về thăm bác. Cậu ấy vẫn luôn nhớ quê, nhớ bác. Bình đã chiến đấu rất dũng cảm, bác ạ.
Người mẹ lặng im hồi lâu rồi nắm lấy tay Thành. Bà không hỏi thêm. Có lẽ bà đã hiểu tất cả.
Nhiều năm trôi qua, quê hương ngày càng đổi mới. Con đường làng năm xưa đã được trải rộng, những mái nhà mới mọc lên, trẻ em được cắp sách đến trường trong tiếng cười. Mỗi lần đi qua nghĩa trang liệt sĩ, Thành vẫn dừng lại trước phần mộ của Bình.
Anh đặt một bó hoa xuống, nhẹ nhàng nói:
— Tớ đã giữ lời. Quê mình bình yên rồi, Bình ạ.
Gió thổi qua hàng cây, mang theo hương lúa từ cánh đồng quê. Thành đứng thật lâu trước ngôi mộ người bạn năm xưa. Hai người lính đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ của mình. Một người trở về, một người nằm lại, nhưng lời thề năm ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Bởi có những lời hứa được nói ra giữa khói lửa chiến tranh, nhưng lại được giữ gìn suốt cả một đời. Và có những người đồng đội dù đã đi xa, vẫn mãi sống trong ký ức của n



