Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hai Người, Một Con Đường

Tác giả: Nhữ Vũ Khánh Linh

Nghệ An22/08/2026xã Vĩnh Bảo (xã Vĩnh Bảo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Hồng Phong, tên thật là Lê Huy Doãn, sinh năm 1902 tại Nghệ An. Từ những năm tuổi trẻ, ông đã tham gia hoạt động cách mạng và sau đó được đưa sang học tập, hoạt động tại Liên Xô. Tại đây, ông được đào tạo về lý luận và công tác cách mạng, đồng thời tham gia vào quá trình xây dựng tổ chức của Đảng. Năm 1935, tại Đại hội lần thứ nhất của Đảng Cộng sản Đông Dương ở Ma Cao, Lê Hồng Phong được bầu làm Tổng Bí thư, trở thành người đứng đầu Đảng trong một giai đoạn tổ chức cách mạng đang phải đối mặt với sự đàn áp của thực dân Pháp.

Cũng trong những năm tháng hoạt động ở nước ngoài, Lê Hồng Phong gặp Nguyễn Thị Minh Khai, tên thật là Nguyễn Thị Vịnh, sinh năm 1910 tại Vinh, Nghệ An. Bà sớm tham gia phong trào cách mạng, đến năm 1930 gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương và sang Hương Cảng hoạt động tại văn phòng của Quốc tế Cộng sản. Năm 1931, bà bị bắt tại Hương Cảng và bị giam giữ. Sau khi được trả tự do, bà tiếp tục hoạt động và năm 1934 tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Moskva cùng Lê Hồng Phong. Sau đó, hai người kết hôn và tiếp tục con đường hoạt động cách mạng.

Năm 1936, Nguyễn Thị Minh Khai trở về nước và được cử vào Xứ ủy Nam Kỳ, giữ chức Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn. Tại một địa bàn quan trọng của Nam Kỳ, bà tích cực lãnh đạo phong trào đấu tranh của quần chúng, đồng thời chú trọng xây dựng tổ chức Đảng. Trong khi đó, Lê Hồng Phong tiếp tục tham gia công tác lãnh đạo ở Trung ương. Hai người dù hoạt động ở những địa bàn khác nhau vẫn cùng theo đuổi một con đường cách mạng.

Cuối thập niên 1930, tình hình cách mạng ngày càng khó khăn. Lê Hồng Phong tiếp tục tham gia công tác lãnh đạo và tổ chức của Đảng trong thời kỳ phong trào bị thực dân Pháp đàn áp. Ông không chỉ giữ vai trò Tổng Bí thư trong giai đoạn 1935–1936 mà còn tiếp tục đảm nhiệm những trọng trách quan trọng sau đó. Những năm này là thời kỳ Đảng từng bước củng cố tổ chức và khôi phục phong trào cách mạng sau những tổn thất do sự đàn áp của chính quyền thực dân.

Năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt sau một cuộc họp của Xứ ủy Nam Kỳ. Bà bị giam tại Khám Lớn Sài Gòn và sau đó bị kết án tử hình. Dù bị giam giữ, bà vẫn giữ vững tinh thần và lập trường cách mạng. Ngày 28-8-1941, Nguyễn Thị Minh Khai cùng một số cán bộ lãnh đạo cách mạng bị thực dân Pháp xử bắn tại Ngã ba Giồng, Hóc Môn.

Lê Hồng Phong cũng bị thực dân Pháp bắt và giam giữ. Sau thời gian bị giam tại Côn Đảo, ông qua đời ngày 6-9-1942. Như vậy, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, cả hai vợ chồng đều lần lượt hy sinh khi cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc vẫn đang tiếp diễn.

Cuộc đời Lê Hồng Phong và Nguyễn Thị Minh Khai gắn với một giai đoạn đặc biệt của lịch sử cách mạng Việt Nam. Họ không chỉ là những cán bộ giữ những trọng trách quan trọng trong tổ chức Đảng mà còn là hai con người đã cùng lựa chọn con đường hoạt động cách mạng và kiên định với lựa chọn ấy đến cuối đời. Tên tuổi của họ vì thế được ghi nhớ như hai nhà cách mạng tiêu biểu của thế hệ đi trước, cùng để lại dấu ấn trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn