Hai thương binh, một mái nhà
Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng không lấy được tình yêu
Trên cơ thể ông Trương Văn Hiệp còn năm vết thương.
Trên người bà Huỳnh Thị Lượt cũng mang những dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh.
Ông mất nhiều phần sức khỏe sau những trận đánh. Bà mất một mắt và cánh tay phải gần như không còn khả năng vận động.
Nếu nhìn vào những khiếm khuyết ấy, người ta có thể nghĩ họ là hai con người bất hạnh.
Nhưng hơn nửa thế kỷ qua, họ đã chứng minh điều ngược lại.
Ông Hiệp năm 16 tuổi đã tham gia du kích. Sau đó, ông trở thành chiến sĩ Trung đoàn Ba Gia, trực tiếp cầm trung liên chiến đấu.
Trong một trận đánh ở Mả Tổ, ông bị mảnh pháo găm vào má. Ba đồng đội thân thiết hy sinh ngay bên cạnh.
Ông vẫn cố mang khẩu súng của đồng đội trở về căn cứ.
Năm 1968, ông tiếp tục bị thương nặng trong một trận đánh ở Sơn Long.
Còn bà Lượt khi ấy là nữ trinh sát của bộ đội tỉnh Quảng Nam. Bà từng nhiều lần dẫn đường cho bộ đội qua những khu rừng hiểm trở.
Trong trận đánh cầu Bà Rén năm 1968, một quả bom đã khiến bà mất một mắt.
Hai người sau đó cùng ra Bắc điều trị.
Năm 1974, tại Bệnh viện E2, họ gặp nhau.
Tình yêu không đến từ vẻ ngoài.
Nó đến từ sự đồng cảm giữa hai con người cùng hiểu thế nào là đau đớn, mất mát và chiến tranh.
Bà Lượt thường giúp ông Hiệp trong những sinh hoạt hằng ngày.
Rồi họ yêu nhau.
Họ cưới nhau tại Trường Văn hóa thương binh Phú Thọ.
Sau ngày thống nhất, hai người trở về quê, làm vườn, nuôi con và sống một cuộc đời bình dị.
Năm tháng trôi qua.
Vết thương vẫn còn.
Nhưng tình yêu vẫn còn nguyên.
Ông Hiệp nói:
“Hai cái khuyết ghép lại thành một cái đủ đầy.”
Có lẽ, đó là cách giản dị nhất để nói về cuộc đời của họ.



