HAI TIẾNG “ĐỒNG CHÍ”
Đơn vị đóng quân trên điểm cao suốt nhiều tháng liền. Giữa sương núi dày đặc và những cơn mưa rừng dai dẳng, Khánh và Lợi trở thành đôi đồng chí thân thiết. Họ khác quê, khác tuổi, nhưng chung một màu áo và một lời thề bảo vệ Tổ quốc.
Khánh bị sốt rét rừng, người gầy đi trông thấy. Mỗi đêm, Lợi lại lặng lẽ nhường phần cháo loãng của mình cho bạn, đốt thêm củi sưởi ấm, canh chừng từng cơn sốt. Lợi thường nói giản dị:
“Đồng chí còn thì đơn vị còn.”
Một trận càn bất ngờ nổ ra. Trong lúc rút lui, Khánh trượt ngã xuống con dốc đá. Không kịp suy nghĩ, Lợi quay lại kéo bạn lên, che chắn cho Khánh giữa làn đạn. Viên đạn xuyên qua vai Lợi, nhưng anh vẫn cắn răng dìu đồng đội về tuyến sau.
Khi tỉnh dậy trong trạm quân y, Khánh nắm chặt tay Lợi, nghẹn ngào không nói nên lời. Lợi chỉ mỉm cười yếu ớt:
“Chúng ta là đồng chí mà.”
Ngày chiến thắng, đơn vị hành quân qua con dốc năm xưa. Trên nền đất đỏ, Khánh dừng lại thắp nén hương cho Lợi – người đã mãi mãi nằm lại sau một trận đánh cuối cùng. Trong gió núi, hai tiếng “đồng chí” vang lên thầm lặng, thiêng liêng, như lời nhắc nhớ về tình người cao đẹp giữa chiến tranh.



