Hải Trình Của Những Con Tàu "Không Số"
Nếu đường Hồ Chí Minh trên dãy Trường Sơn là huyền thoại của bụi đường và máu, thì đường Hồ Chí Minh trên biển là huyền thoại của sóng dữ và sự im lặng tuyệt đối. Đơn vị chúng tôi là những con "tàu không số" – những chiếc tàu vỏ gỗ hoặc sắt giả dạng tàu đánh cá, không có số hiệu, không có tên gọi, mang theo hàng trăm tấn vũ khí âm thầm vượt qua mạng lưới phong tỏa dày đặc của hạm đội Mỹ để chi viện cho miền Nam.
Mỗi chuyến đi là một cuộc đấu trí nghẹt thở với tử thần. Chúng tôi phải đối mặt với sóng lừng, bão giật và đặc biệt là sự theo dõi sát sao của các loại radar, máy bay trinh sát và tàu tuần nhiễu của địch. Tôi nhớ nhất chuyến tàu chở vũ khí vào bến Vũng Rô năm 1965. Khi tàu chỉ còn cách bờ vài hải lý thì bị tàu địch phát hiện. Đèn pha quét rực cả mặt biển, đạn súng máy bắn xối xả.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tôi ra lệnh cho anh em bình tĩnh, giả vờ là tàu cá bị hỏng máy đang trôi dạt để kéo dài thời gian. Chúng tôi chuẩn bị sẵn khối thuốc nổ 100kg ở khoang động cơ. Quy định khắc nghiệt của đơn vị là: "Không để tàu và vũ khí rơi vào tay địch, dù phải nổ tung cùng con tàu". Cảm giác đứng trên bục chỉ huy, tay nắm chặt kíp nổ, nhìn về phía bờ biển quê hương đang gần ngay trước mắt mà không thể vào, đau đớn vô cùng.
May mắn thay, một cơn giông bất chợt ập đến, mây đen bao phủ mặt biển giúp chúng tôi cắt đuôi được tàu địch và bí mật cập bến vào rạng sáng. Vũ khí được các chiến sĩ và nhân dân địa phương bốc dỡ nhanh chóng, giấu kín vào các hang đá. Những chuyến tàu không số đã mang theo cả niềm tin của miền Bắc gửi vào miền Nam ruột thịt. Chúng tôi, những người lính biển, đã sống và hy sinh thầm lặng giữa đại dương bao la, không để lại dấu vết, không cần danh vọng, chỉ mong sao những hòm đạn, khẩu súng ấy kịp đến tay đồng đội để ngày thống nhất mau đến gần.


