Bài viết

Hải Trình Tử Thần và Ngọn Hải Đăng Cảm Tử

Câu chuyện kể về quyết định cân não của một vị thuyền trưởng tàu Không số. Khi bị hạm đội địch bao vây bốn phía, ông đã đưa ra lựa chọn nghiệt ngã nhất: Biến con tàu thành một khối bộc phá khổng lồ để bảo vệ bí mật tuyến đường máu thịt của Tổ quốc.

Tây Ninh08/07/2026Cao Minh Tuấn (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử kháng chiến, Đường Hồ Chí Minh trên biển là một kỳ tích vô song, và những chiến sĩ trên các con tàu Không số là những con người "sống bám biển, chết hóa thân vào sóng dữ". Thuyền trưởng Nguyễn Phan, ba mươi hai tuổi, quê gốc miền biển Hải Phòng, là người đã có kinh nghiệm lèo lái thành công năm chuyến tàu chở vũ khí vào chi viện cho chiến trường Nam Bộ. Ông có khuôn mặt phong trần, xạm đen vì gió biển và một đôi mắt sắt đá, nhạy bén trước mọi chuyển động của đại dương.

Mùa đông năm 1969, tàu của Phan cải trang thành một tàu đánh cá mang số hiệu giả, chở theo hơn sáu mươi tấn bộc phá, súng đạn và thuốc men, xuất phát hướng về bến Vàm Lũng (Cà Mau).

Hải trình diễn ra trong bối cảnh địch tăng cường phong tỏa ngặt nghèo. Khi con tàu chỉ còn cách bờ biển bờ Nam khoảng ba mươi hải lý, sóng gió bỗng nổi lên dữ dội, và điều tồi tệ nhất đã đến: Hệ thống radar cảnh giới của địch phát hiện ra điều bất thường. Hai chiếc khu trục hạm cỡ lớn và ba chiếc tuần dương hạm của hải quân địch từ các hướng lao đến, khép chặt vòng vây. Trên trời, máy bay trực thăng liên tục thả pháo sáng rực một vùng biển, loa phóng thanh từ tàu địch gầm rú yêu cầu tàu của Phan phải dừng lại để khám xét.

"Thuyền trưởng! Địch đã áp sát ở khoảng cách hai hải lý. Chúng bắn phát súng cảnh cáo rồi!" – Người đài trưởng thông tin báo cáo, giọng căng thẳng.

Phan đứng vững trước boong tàu đang lắc lư dữ dội bởi sóng lớn. Trong đầu ông nhanh chóng đưa ra các kịch bản. Chạy trốn? Không thể, tàu Không số vỏ sắt thô sơ không thể đua tốc độ với khu trục hạm hiện đại. Chiến đấu? Vũ khí trên tàu chỉ có vài khẩu súng máy tầm thấp, không thể chọi lại dàn pháo hạng nặng của địch. Nếu để địch bắt sống và kéo tàu về cảng, toàn bộ bí mật về tuyến đường, mật mã liên lạc và những bến bãi đón tàu ở miền Nam sẽ bị phơi bày. Tổn thất đó là không thể đong đếm.

Quy chế của Đoàn tàu Không số hiện lên trong tâm trí Phan: Trong tình huống ngặt nghèo nhất, phải hủy tàu để giữ bí mật.

Phan quay sang nhìn mười hai người đồng đội – những chàng trai thanh xuân mười chín, đôi mươi đang nhìn ông chờ đợi. Ông hít một hơi sâu, giọng trầm và vang: "Các đồng đội! Chúng ta đã thề dưới cờ. Tàu còn thì người còn, tàu mất thì người theo tàu. Hôm nay, chúng ta sẽ cho kẻ thù biết gan vàng dạ ngọc của chiến sĩ hải quân Việt Nam!"

"Sẵn sàng quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!" – Mười hai tiếng hô đồng thanh, át cả tiếng sóng biển và tiếng gầm của động cơ tàu địch.

Phan ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ đoàn mặc áo phao, chuẩn bị các bao gói tài liệu mật để tiêu hủy. Bản thân ông cùng người thợ máy trung thành ở lại buồng lái. Ông bẻ lái cho con tàu tăng tốc tối đa, không phải để chạy trốn, mà là lao thẳng vào chiếc khu trục hạm lớn nhất của địch đang chắn phía trước. Hành động tự sát điên cuồng này khiến hạm đội địch hoảng hốt, chúng lập tức nã pháo điên cuồng vào con tàu nhỏ bé.

Đạn pháo bắn trúng boong tàu, lửa bốc cháy ngùn ngụt. Phan bị một mảnh đạn găm vào ngực, máu chảy ướt đẫm áo, nhưng hai tay ông vẫn ghì chặt bánh lái.

Khi khoảng cách giữa hai tàu chỉ còn vài trăm mét, Phan quay sang người thợ máy: "Cậu nhảy xuống biển ngay! Ra lệnh cho anh em bơi thật xa khỏi vùng sóng xung kích!".

"Còn thuyền trưởng?!" "Tôi phải giữ nụ xòe (kíp nổ). Đi ngay!" – Phan quát lớn.

Khi người thợ máy vừa tung mình xuống biển, Phan nhìn lại tấm ảnh gia đình nhỏ gài trên bảng điều khiển lần cuối. Ông mỉm cười, một tay giữ chặt vô lăng hướng tàu vào mục tiêu, tay còn lại dứt khoát giật mạnh dây cháy chậm nối thẳng vào kho bộc phá sáu mươi tấn dưới hầm tàu.

"Đoành!!! Một... hai... ba... BÙM!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé toạc màn đêm đại dương. Một cột lửa khổng lồ cao hàng trăm mét dựng đứng giữa biển khơi, hất văng cả chiếc khu trục hạm của địch ra xa, làm nó hư hại nặng nề. Con tàu Không số tan vào sóng nước, biến thành một vầng mặt trời rực cháy giữa đêm đen.

Sự hy sinh của Thuyền trưởng Nguyễn Phan và con tàu năm ấy đã bảo vệ tuyệt đối bí mật cho Đường Hồ Chí Minh trên biển để những chuyến tàu sau tiếp tục cập bến, chở vũ khí cho ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Ông và những người đồng đội đã nằm lại dưới đáy đại dương sâu thẳm, nhưng linh hồn của họ đã hóa thành những ngọn hải đăng bất tử, soi sáng chủ quyền và lòng quả cảm của dân tộc Việt Nam qua mọi thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hải Trình Tử Thần và Ngọn Hải Đăng Cảm Tử | Câu chuyện thời hoa lửa