HAI VẮT CƠM VÀ MỘT CA NƯỚC GIỮA “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”
Bài viết kể lại cuộc sống thiếu ăn, thiếu nước trong khu biệt giam Phú Quốc qua lời kể của cựu tù binh Trần Phước Lý. Qua đó góp phần tái hiện sự khắc nghiệt của nhà tù Mỹ ngụy và tình đồng chí thiêng liêng giữa những người tù cách mạng.
Trong ký ức của nhiều cựu tù binh Phú Quốc, những bữa ăn trong khu biệt giam không chỉ thiếu thốn mà còn là một hình thức hành hạ thể xác và tinh thần đối với người tù cách mạng.
Theo lời kể của chú Trần Phước Lý, mỗi tù binh trong khu biệt giam thường chỉ được phát hai vắt cơm nhỏ cùng một ca nước cho cả ngày.
Hai vắt cơm thường khô cứng, đôi khi lẫn cát hoặc mùi hôi mốc do để lâu ngày. Phần nước ít ỏi ấy phải dùng cho cả uống lẫn vệ sinh cá nhân trong điều kiện thời tiết nóng bức của đảo Phú Quốc.
Theo nhiều cựu tù kể lại, có những ngày nắng gắt kéo dài khiến cổ họng ai cũng khô cháy nhưng vẫn phải cố nhịn uống để dành nước đến tối.
Trong các phòng biệt giam chật hẹp, hàng chục con người chen chúc giữa hơi nóng hầm hập và mùi vết thương nhiễm trùng. Thiếu ăn, thiếu nước khiến nhiều người kiệt sức nhanh chóng.
Tuy nhiên, giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng hơn. Những người còn khỏe thường chia cho bạn tù bị thương vài muỗng nước hoặc một phần cơm nhỏ để cầm cự sự sống.
Theo chú Trần Phước Lý, có những đồng chí sau nhiều ngày bị tra tấn không còn nuốt nổi cơm cứng, anh em phải bóp cơm với nước thành từng nắm nhỏ để đút cho nhau ăn.
Điều khiến quân cảnh bất ngờ là dù bị bỏ đói và hành hạ như vậy, tinh thần đấu tranh của tù binh cộng sản vẫn không hề suy sụp. Nhiều người tiếp tục bí mật liên lạc, động viên nhau giữ vững khí tiết người chiến sĩ cách mạng.
Đối với nhiều cựu tù Phú Quốc, hai vắt cơm và một ca nước năm ấy tuy ít ỏi nhưng lại chứa đựng biết bao tình người và ý chí sinh tồn giữa “địa ngục trần gian”.
Ngày nay, nhắc lại những bữa ăn trong khu biệt giam, nhiều người vẫn không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ về sự hy sinh và sức chịu đựng phi thường của thế hệ cha anh.


