Bài viết

Hầm bí mật dưới mái lá nghèo

Hầm bí mật dưới mái lá nghèo

Tây Ninh15/05/2026Ngô Hoài Phương (Nhơn Hòa Lập)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng Đồng Tháp Mười mênh mông sông nước, nơi những cánh đồng năng, lác trải dài đến tận chân trời và những con kinh như mạch máu len lỏi qua từng xóm nhỏ, có những mái nhà lá của người dân Nhơn Hòa Lập từng mang trong mình một bí mật mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu hết giá trị của nó. Nhìn từ xa, đó chỉ là những căn nhà đơn sơ đến mức tưởng như có thể bị gió thổi bay: vách tre đan thưa, mái lá dừa nước đã xơ xác theo năm tháng, nền đất nện cứng bởi bàn chân trần của người nông dân lam lũ.

Nhưng chính dưới những mái nhà nghèo ấy lại tồn tại những không gian ngầm đặc biệt - những chiếc hầm bí mật được đào bằng chính đôi tay của người dân, lặng lẽ mà kiên cường, phục vụ cho sự sống còn của phong trào cách mạng trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp trên vùng đất gắn liền với Khu Căn cứ Xứ ủy và Ủy ban Hành chính Kháng chiến Nam Bộ. Những chiếc hầm ấy không có bản vẽ kỹ thuật, không có thợ chuyên nghiệp, chỉ có kinh nghiệm truyền lại từ người này sang người khác, và quan trọng hơn cả là sự tin tưởng tuyệt đối giữa dân và cách mạng.

Có hầm được đào ngay dưới nền giường ngủ, có hầm giấu dưới bếp lửa, có hầm ngụy trang bằng chiếc lu nước hoặc tấm ván gỗ cũ kỹ, tưởng như vô hại nhưng chỉ cần một thao tác nhẹ là có thể mở ra cả một khoảng không an toàn dưới lòng đất. Trong những ngày bình thường, cuộc sống trên mặt đất vẫn diễn ra như chưa từng có chiến tranh: người dân ra đồng, giăng lưới, chăn vịt, giã gạo, trẻ con chơi đùa bên bờ kinh, tất cả hòa vào nhịp sống chậm rãi của vùng quê sông nước. Nhưng chỉ cần một tín hiệu nhỏ từ các tuyến giao liên trên Kinh Năm Ngàn hay Kinh Dương Văn Dương, cả ngôi nhà lập tức trở thành một điểm che chở bí mật. Cán bộ từ các hướng được đưa vào hầm một cách nhanh chóng, lặng lẽ, không tiếng động, trong khi trên mặt đất mọi sinh hoạt vẫn tiếp tục như thường lệ để đánh lạc hướng quân địch. Có những đêm căng thẳng đến nghẹt thở, khi quân càn bất ngờ ập vào xóm, tiếng giày đạp mạnh trên nền đất, tiếng đập cửa dồn dập, ánh đuốc quét ngang từng vách lá như muốn lật tung cả vùng quê. Nhưng ngay dưới chân họ, chỉ cách một lớp đất mỏng, những con người đang ẩn nấp phải nén chặt hơi thở, lắng nghe từng bước chân đi qua như từng nhát búa gõ vào sự sống.

Trong khi đó, trên mặt đất, những người mẹ, người chị vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường: vẫn trả lời câu hỏi của địch bằng giọng chậm rãi, vẫn tiếp tục giã gạo, quét sân, đun nước, như thể cuộc sống hoàn toàn bình thường, bởi họ hiểu rằng chỉ một cái nhìn lạ, một cử chỉ run rẩy cũng có thể làm lộ cả mạng lưới cách mạng. Những chiếc hầm bí mật dưới mái lá nghèo không chỉ là nơi trú ẩn tạm thời, mà còn là kết tinh của trí tuệ dân gian và lòng yêu nước sâu sắc của người dân Đồng Tháp Mười: họ dùng chính đất bùn quê mình, tre nứa quê mình, mái lá quê mình để tạo nên những “lá chắn sống” bảo vệ cán bộ, bảo vệ tài liệu, bảo vệ tương lai của cả một cuộc kháng chiến. Có người cả đời không nói ra mình từng đào hầm, có người chỉ âm thầm làm việc đó như một phần của cuộc sống, nhưng tất cả đều chung một niềm tin rằng nếu giữ được những con người dưới lòng đất ấy, thì ngày mai đất nước sẽ có tự do trên mặt đất.

Và rồi chiến tranh cũng dần lùi xa, những mái nhà lá nghèo năm xưa có thể đã được thay bằng nhà xây khang trang, những con kinh đã đổi màu theo thời gian, nhưng ký ức về những chiếc hầm bí mật vẫn còn sống trong lời kể của người già, trong những buổi kể chuyện bên hiên nhà ở Nhơn Hòa Lập, như một minh chứng bền bỉ rằng chính từ những nơi tưởng như nghèo khó và bình dị nhất, lòng yêu nước lại được gìn giữ sâu thẳm và kiên cường nhất, để rồi trở thành sức mạnh nâng đỡ cả một vùng đất đi qua chiến tranh./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn