Hầm Đất Dưới Gốc Đa
Những năm kháng chiến, ở Khánh Thiện có một cây đa lớn đứng lặng lẽ bên đầu làng. Ít ai biết rằng dưới gốc đa ấy là một căn hầm bí mật, nơi chúng tôi nhiều lần ẩn náu và cũng là nơi gắn với một kỷ niệm mà tôi không thể nào quên.
Hôm đó, đơn vị tôi đang họp bàn kế hoạch thì có tin địch sắp càn vào. Không kịp rút xa, chúng tôi nhanh chóng chia nhau ẩn vào các hầm bí mật trong làng. Tôi cùng vài người chui xuống căn hầm dưới gốc đa. Cửa hầm được ngụy trang kín đáo bằng lá khô và đất, bên trong chật hẹp, tối om, chỉ đủ cho vài người ngồi co ro.
Tiếng địch tiến vào mỗi lúc một gần. Chúng lục soát từng nhà, từng bụi tre, rồi dần dần tiến đến gốc đa. Chúng tôi nín thở, không ai dám cử động. Có lúc, tôi nghe rõ cả tiếng bước chân giẫm lên ngay phía trên đầu, đất cát rơi lả tả xuống vai. Tim đập mạnh đến mức tưởng chừng có thể bị phát hiện.
Bất ngờ, một tên lính dừng lại rất lâu ngay trên miệng hầm. Hắn dùng que chọc xuống đất vài lần. Mọi người trong hầm căng thẳng tột độ. Chỉ cần hắn phát hiện ra dấu hiệu bất thường, tất cả sẽ bị lộ. Nhưng đúng lúc ấy, ở phía xa bỗng có tiếng động lớn—có lẽ là do dân làng cố ý gây ra để đánh lạc hướng. Đám lính lập tức bỏ đi, chạy về phía đó.
Chúng tôi vẫn không dám lên ngay, phải chờ rất lâu sau khi tiếng động hoàn toàn lắng xuống. Khi mở cửa hầm chui lên, ai nấy đều thấm mệt nhưng ánh mắt thì nhẹ nhõm. Nhìn cây đa già vẫn đứng sừng sững, tôi thấy như chính nó đã che chở cho chúng tôi qua cơn nguy hiểm.
Sau này, khi chiến tranh qua đi, cây đa ấy vẫn còn, nhưng căn hầm thì đã lấp lại. Mỗi lần đi ngang qua, tôi lại dừng chân, nhìn xuống gốc cây mà nhớ về những giây phút nghẹt thở năm nào. Không chỉ là nơi trú ẩn, căn hầm ấy còn là minh chứng cho lòng dũng cảm và sự gắn bó giữa bộ đội và người dân—những con người bình dị đã cùng nhau vượt qua những ngày tháng khốc liệt nhất.



