Hầm ngập nước, cơm có cả mảnh đạn
Người lính Trịnh Xuân Tính, quê Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 5/1972. Sau thời gian huấn luyện ngắn, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị, bổ sung vào Trung đoàn 101, Sư đoàn 325. Tại đây, ông làm nhiệm vụ liên lạc bên cạnh chỉ huy Trung đoàn, trực tiếp chứng kiến nhiều trận đánh ác liệt và sự hy sinh của đồng đội.

Nhớ về những ngày ở Thành cổ Quảng Trị, ông Tính cho biết, ngoài bom đạn liên tục, những trận mưa kéo dài khiến hầm chiến đấu thường xuyên ngập nước. Bộ đội phải thay nhau múc nước, nhiều hôm không thể nằm ngủ, cơm ăn cũng sũng nước, thậm chí trong nắm cơm còn có cả mảnh đạn.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông Tính không thể quên trận đánh của Trung đội Mai Quốc Ca. Tối 9/4/1972, 20 chiến sĩ mang theo 120kg bộc phá lên đường đánh cầu Quảng Trị (nay là cầu Thạch Hãn) nhằm cắt đường tiếp viện của địch. Khi cách cầu khoảng 300m, trung đội bị một tiểu đoàn địch phát hiện và bao vây. Sau nhiều giờ chiến đấu không cân sức, chỉ còn 3 chiến sĩ sống sót, trong đó có ông Vũ Quang Thành bị thương nặng và bị địch bắt.
19 chiến sĩ đã hy sinh được đồng đội và người dân đưa về an táng. Sau này, quân đội mới phát hiện ông Thành vẫn còn sống và được trao trả sau Hiệp định Paris. Trung đội Mai Quốc Ca đã lập chiến công xuất sắc, tiêu diệt khoảng 125 tên địch, phá hủy phương tiện quân sự, làm chậm bước chi viện của đối phương. Năm 1973, Trung đội được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
“Lửa căm thù” chuyển lên nòng súng
Với ông Tính, những năm tháng chiến đấu ở Quảng Trị là ký ức không thể phai mờ. Những người lính trẻ ngày ấy chỉ có một mong muốn là góp sức đánh đuổi quân thù, giành lại hòa bình, thống nhất đất nước.
Nhưng chiến trường cũng khiến họ chứng kiến những mất mát khủng khiếp. Sau mỗi trận đánh, quân số lại vơi đi; những người vừa cùng nhau ăn vội bữa cơm, trò chuyện, có thể ngay sau đó đã trở thành người nằm lại chiến trường. Có những đồng đội được chôn cất vội giữa trận địa, rồi những người còn sống lại phải gạt nước mắt tiếp tục chiến đấu.
Nhiều năm qua, ông Tính cùng đồng đội trở lại chiến trường xưa, thăm những gia đình từng cưu mang bộ đội trong những ngày gian khó và tìm kiếm đồng đội còn nằm lại trên đất Quảng Trị. Với ông, tình đồng đội và những hy sinh của thế hệ mình là món nợ không bao giờ có thể quên.
“Con lại về với mẹ!”
Trước ngày Tổng công kích 29/4/1975, Sư đoàn 325 nhận nhiệm vụ vượt sông Sài Gòn. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm khi quân ta phải vượt sông dưới hỏa lực mạnh của địch. Thế nhưng, những người lính vẫn quyết tâm tiến lên vì ngày đất nước thống nhất.
May mắn, cuộc vượt sông diễn ra an toàn. Ngay trong ngày hôm đó, ông Tính ghi vào nhật ký những dòng đầy xúc động: “Chiến tranh là sự thật/ Như vậy đó mẹ ơi/ Mỹ Ngụy đã tan rồi/ Con lại về với mẹ…”
Bước sang tuổi 72, những thương tích của chiến tranh vẫn còn trên cơ thể, nhưng với ông Trịnh Xuân Tính, điều đáng quý nhất là mình đã được sống, chiến đấu bên đồng đội và chứng kiến ngày đất nước toàn thắng. Ông vẫn đau đáu nhớ về những người đã nằm lại, bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của biết bao người lính.


