Hàm Rồng chiến thắng - Những ký ức không bao giờ quên (phần 3)
Hàm Rồng chiến thắng - Những ký ức không bao giờ quên (phần 3)
Trận địa cầu Hàm Rồng - Thanh Hóa từng được biết đến là “chảo lửa” của cả nước những năm quân đội Mỹ bắn phá miền Bắc. Đây là nút giao thông huyết mạch trên tuyến Quốc lộ 1A hội đủ 3 yếu tố là vận chuyển đường thủy, đường bộ và đường sắt để chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam nên cả quân ta và Mỹ đều xác định đây là vị trí rất quan trọng. Quân Mỹ thì ra sức bắn phá, còn quân dân ta thì “thà hy sinh trên mâm pháo chứ quyết không để sập cầu”.
Những ngày giặc Mỹ điên cuồng đánh phá cầu Hàm Rồng, làng Đông Sơn, Nam Ngạn, Hạc Oa, Phượng Đình... từ già đến trẻ, không ai bảo ai, nhiều người ra trận, các chị lo cơm nước, các cháu cáng thương, tiếp đạn. Đội ngũ dân quân các làng được tổ chức huấn luyện đã đánh địch thành thạo như việc cấy cày. Cô Lê Thị Thoa, nữ chiến sĩ Trường Sơn (Hội Truyền thống Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh tỉnh) cho chúng tôi biết: "Năm 1965 tôi mới 13 tuổi đã cùng với các chú bộ đội Trung đoàn 228 tham gia cứu thương những người dân, chiến sĩ bảo vệ cầu Hàm Rồng bị máy bay Mỹ ném bom đánh phá. Nhìn cảnh hoang tàn, người chết mà thương xót, căm phẫn. Tôi quyết định mình sẽ đi bộ đội đóng góp sức mình cho cuộc chiến đấu giành độc lập của dân tộc. Mặc dù không được tham gia chiến đấu bảo vệ cầu Hàm Rồng trong trận đánh năm 1972 nhưng tôi luôn nghĩ, chiến đấu ở đâu trên đất Việt cũng đều là bảo vệ Tổ quốc".
Dù trận chiến đã lùi xa hàng chục năm, nhưng ký ức về những ngày gian khó “vượt mưa bom bão đạn” cùng đồng đội bảo vệ cầu Hàm Rồng vẫn không thể nào nguôi ngoai trong ký ức của những nhân chứng lịch sử thời ấy.



