Hàm Rồng chiến thắng - Những ký ức không bao giờ quên (phần 4)
Hàm Rồng chiến thắng - Những ký ức không bao giờ quên (phần 4)
Những năm 1972-1973, giặc Mỹ tiếp tục phá hoại miền Bắc. Cầu Hàm Rồng lại thêm một lần nữa hứng chịu bom đạn của giặc Mỹ vô cùng ác liệt. Ông Lê Hữu Bé, phố Tân Long 1, phường Hàm Rồng vẫn “rực lửa lòng” kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng vào sinh ra tử làm nhiệm vụ cảnh sát giao thông bảo vệ cầu. “Hồi đó, tôi đang là sinh viên Trường Cảnh sát Nhân dân được Bộ Công an phân công về bảo vệ một số tuyến giao thông từ phà Đò Lèn, huyện Hà Trung đến phà Long Đài, tỉnh Quảng Bình. Điểm tôi nhận nhiệm vụ phân luồng giao thông là phía Nam cầu Hàm Rồng. Trạm có 4 người, tôi được giao quyền trạm trưởng có nhiệm vụ phân luồng giao thông, bảo đảm cho xe chở vũ khí, lương thực chi viện cho chiến trường miền Nam và xe chở thương binh từ miền Nam ra miền Bắc chữa trị, an dưỡng không bị ách tắc. Vì đây là tuyến giao thông huyết mạch, mỗi ngày có từ 500 đến 600 chuyến xe qua, nhưng chỉ có 5 điểm đi qua là cầu phao 1, cầu phao 2, phà 1, phà 2 và 1 cầu sắt (cầu Hàm Rồng). Việc điều khiển, phân luồng phải có sự tính toán, cẩn trọng và nhanh gọn. Tôi nhớ nhất là, ngày 14/6/1972, tôi gặp 2 bác Lê Tá Phan, Chỉ huy trưởng công trình, nguyên là Chủ tịch huyện Đông Sơn (cũ) và Vũ Danh Lân, Hiệu trưởng trường cấp 3 Đông Sơn chỉ huy phó công trình, hai bác nói với tôi: "Ngày mai là Tết Đoan Ngọ, các chị em (dân quân, học sinh, sinh viên, TNXP...) muốn làm thêm giờ để hoàn thành công trình đắp đê sông Mã, mai đón tết một chút rồi đến làm”. Nghĩ rằng, chị em hậu phương sẽ được đón tết ấm cúng bên gia đình dù là thời gian ngắn thôi, nhưng không ngờ, chỉ khoảng 15 phút sau 4, 5 chiếc máy bay Mỹ bay lượn, gầm rú thả bom ào ạt từ đầu làng Nam Ngạn đến cách cầu sắt Hàm Rồng khoảng 300m, chúng đánh nhiều đợt bom cày xới vùi lấp nhiều cứ điểm, nhiều công trình, chúng đánh cả vào làng. Tôi và đồng đội chứng kiến cảnh thương vong vội vã ra cứu thương. Không chút do dự, mặc dù máy bay Mỹ vẫn đang lượn trên bầu trời, chúng tôi vẫn thao tác phân luồng, vận chuyển cho người và xe cáng thương, giúp đồng đội, người dân đi cấp cứu...".
Trong trận đánh mà ông Bé kể, có cả người bạn đời của ông là bà Dương Thị Hòa tham gia đắp đê sông Mã cũng bị thương. Sau 1 năm hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ cầu Hàm Rồng, ông Bé tiếp tục quay lại trường học và công tác xa nhà. Sau này, ông chuyển về Công an Thanh Hóa và nghỉ chế độ năm 1993.



