Hàm Rồng – Khi cả quê hương cùng đứng lên
Trong bom đạn, ranh giới giữa “người lính” và “người dân” gần như không còn. Tất cả cùng chung một mục tiêu: giữ quê hương, giữ tuyến đường, giữ mạch máu giao thông.
Hai ngày 3 và 4/4/1965 là những ngày lịch sử của Thanh Hóa. Khu vực Hàm Rồng – Nam Ngạn hứng chịu những đợt đánh phá dữ dội. Mục tiêu của đối phương là cây cầu và tuyến giao thông quan trọng trên đường chi viện.
Nhưng trong những ngày ấy, người đứng lên bảo vệ Hàm Rồng không chỉ có bộ đội. Có dân quân, công nhân, thanh niên, phụ nữ, dân công và người dân các làng ven sông. Có người trực tiếp chiến đấu. Có người chèo thuyền vận chuyển đạn. Có người cứu thương. Có những bà mẹ, những người phụ nữ nấu cơm đưa ra trận địa. Có người dân tình nguyện giao nhà, tài sản phục vụ chiến đấu.
Trong những câu chuyện ấy có nữ dân quân Ngô Thị Tuyển vác hai hòm đạn nặng 98kg; có dân quân Yên Vực chèo thuyền chở đạn; có dân công Hạc Oa tiếp đạn, cứu thương; có những người phụ nữ Đông Sơn nấu cơm cho bộ đội.
Cây cầu Hàm Rồng đứng vững không chỉ nhờ những khẩu pháo. Nó đứng vững bởi sức mạnh của cả một cộng đồng.
Đó là lý do Hàm Rồng trở thành một biểu tượng đặc biệt của Thanh Hóa trong thời chiến.



