Anh hùng Lực lượng vũ trang

HÁN DUY LONG – 49 NGÀY GIỮ CHỐT GIỮA MƯA BOM LỬA ĐẠN

Hán Duy Long sinh năm 1953, dân tộc Kinh, quê xã Hương Trạch, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh, nhập ngũ tháng 1 năm 1971. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là thượng sĩ, trung đội trưởng Đại đội 9 bộ binh, Tiểu đoàn 3, bộ đội địa phương tỉnh Quảng Trị, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong những năm chiến đấu tại Quảng Trị, Hán Duy Long nổi bật bởi tinh thần gan dạ, bền bỉ và ý chí không rời trận địa dù nhiều lần bị thương. Đặc biệt, trong 49 ngày chiến đấu liên tục từ 6-7 đến 25-8-1972, có lúc trung đội chỉ còn 5 tay súng, ông vẫn cùng đồng đội giữ vững trận địa, bảo vệ thương binh, nhiều lần chủ động đánh địch ngoài chốt. Bản thân bị thương 4 lần trong đợt chiến đấu này nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy. Ngày 15-1-1976, Hán Duy Long được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Quảng Trị27/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị chìm trong khói lửa.

Giữa những trận địa bị bom pháo cày xới từng ngày, có một người trung đội trưởng trẻ tuổi nhiều lần bị thương nhưng vẫn nhất quyết không chịu rời đồng đội.

Người lính ấy là Hán Duy Long.

Ông sinh năm 1953 tại xã Hương Trạch, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh. Tháng 1 năm 1971, khi vừa bước sang tuổi mười tám, Hán Duy Long nhập ngũ. Không lâu sau, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi thử thách ý chí và lòng dũng cảm của người thanh niên trẻ tuổi ấy.

Từ năm 1971 đến năm 1973, trong những trận chiến diễn ra quyết liệt tại Quảng Trị, Hán Duy Long luôn có mặt ở những nơi khó khăn. Ông hăng hái, gan dạ và thường dẫn đầu đơn vị tiến công.

Có một điều khiến đồng đội đặc biệt khâm phục ở Hán Duy Long: bị thương không đồng nghĩa với rời trận địa.

Trong những năm chiến đấu, ông năm lần bị thương nhưng vẫn không rời vị trí chỉ huy. Hai lần bị thương nặng phải điều trị, khi vết thương còn chưa lành hẳn, ông đã xin trở lại đơn vị.

Bởi với Hán Duy Long, phía trước còn trận địa và ở đó còn những người đồng đội đang chiến đấu.

Ngày 27 tháng 4 năm 1972, đơn vị tiến công điểm cao 30, phía tây thị trấn Đông Hà.

Địch từ trên cao bắn xuống dữ dội.

Hỏa lực của chúng khống chế đường tiến quân khiến đơn vị không thể tiếp tục xông lên. Nếu không có người thu hút được hỏa lực đối phương, đội hình tiến công có nguy cơ bị ghìm lại.

Hán Duy Long nhanh chóng nhận ra điều đó.

Ông lợi dụng địa hình, chọn vị trí thích hợp rồi dùng trung liên liên tục bắn về phía địch.

Hỏa lực đối phương lập tức tập trung về phía ông.

Đó chính là điều Hán Duy Long cần.

Trong khi ông thu hút sự chú ý và hỏa lực của địch, đồng đội có điều kiện cơ động, áp sát mục tiêu rồi đồng loạt xông lên.

Điểm cao 30 được đánh chiếm.

Riêng Hán Duy Long trong trận này diệt 15 tên địch, thu một khẩu súng.

Nhưng thử thách khốc liệt nhất vẫn còn ở phía trước.

Từ ngày 6 tháng 7 đến ngày 25 tháng 8 năm 1972, Hán Duy Long cùng đồng đội bước vào 49 ngày chiến đấu liên tục tại Quảng Trị.

Bốn mươi chín ngày giữa bom đạn.

Bốn mươi chín ngày mà quân số cứ vơi dần sau từng trận đánh.

Có thời điểm, cả trung đội chỉ còn 5 tay súng.

Trước tình thế ấy, Hán Duy Long không cho phép mình dao động. Ông động viên những người còn lại phải giữ vững trận địa và bằng mọi cách bảo vệ thương binh.

Năm người lính còn lại không chỉ phải chống đỡ những đợt tiến công liên tiếp mà còn phải chăm sóc, bảo vệ những đồng đội đã bị thương.

Nếu chỉ ngồi trong công sự chờ địch tiến tới, họ sẽ ngày càng rơi vào thế bất lợi.

Hán Duy Long quyết định phải chủ động.

Ông lợi dụng bóng tối, nhiều lần dẫn những tổ nhỏ bí mật rời khỏi khu vực chốt, luồn ra ngoài rồi bất ngờ tiến công vào đội hình địch.

Đánh nhanh.

Gây thiệt hại.

Rồi lại trở về trận địa.

Cách đánh táo bạo ấy khiến đối phương không thể dễ dàng áp sát chốt và giúp những người lính ít ỏi của trung đội tiếp tục đứng vững.

Nhưng rồi một khó khăn khác xuất hiện.

Đạn dược cạn dần.

Giữa chiến trường, không phải lúc nào tiếp tế cũng đến được. Không có đạn, súng trong tay người lính cũng trở nên vô dụng.

Hán Duy Long lại tìm cách giải quyết.

Ông bí mật bò ra khỏi công sự, tiếp cận khu vực vừa diễn ra giao tranh, thu súng và đạn của những binh lính đối phương đã chết, rồi mang trở lại trận địa phân phát cho đồng đội.

Súng đạn thu được lại tiếp tục phục vụ cho cuộc chiến đấu giữ chốt.

Ngày này nối tiếp ngày khác.

Bom đạn vẫn trút xuống.

Địch vẫn liên tục tiến công.

Và Hán Duy Long vẫn ở đó.

Trong 49 ngày ấy, ông bị thương tới 4 lần.

Nhưng cả bốn lần, người trung đội trưởng trẻ tuổi vẫn không rời trận địa.

Vết thương chưa thể khiến ông bỏ lại những người lính của mình.

Ông tiếp tục chiến đấu.

Tiếp tục chỉ huy.

Tiếp tục động viên anh em đứng vững.

Cuối cùng, trung đội đã cùng các lực lượng chiến đấu diệt gần 200 tên địch trong đợt chiến đấu kéo dài ấy. Riêng Hán Duy Long diệt 38 tên và thu 4 khẩu súng.

Nhưng phía sau những con số ấy là một điều còn đáng nhớ hơn: một trung đội có lúc chỉ còn năm tay súng vẫn không chịu buông trận địa.

Trong toàn bộ quá trình chiến đấu, Hán Duy Long cùng đồng đội tiêu diệt hàng trăm quân địch; riêng ông được ghi nhận diệt 90 tên, thu một máy thông tin và 8 khẩu súng các loại.

Người trung đội trưởng ấy cũng không chỉ biết chiến đấu.

Ông luôn chăm lo xây dựng đơn vị, quan tâm đến sự tiến bộ của từng chiến sĩ. Trung đội do Hán Duy Long phụ trách trở thành đơn vị dẫn đầu mọi mặt trong tiểu đoàn.

Những chiến công và tinh thần chiến đấu của ông được ghi nhận bằng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, 4 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ và 4 bằng khen.

Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Hán Duy Long danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trong câu chuyện về Hán Duy Long, có lẽ hình ảnh đáng nhớ nhất không chỉ là một trận đánh hay một chiến công.

Đó là hình ảnh của một người trung đội trưởng giữa chiến trường Quảng Trị, khi quanh mình chỉ còn năm tay súng, đạn dược thiếu thốn, thương binh cần được bảo vệ và bản thân đã nhiều lần bị thương.

Ông vẫn ở lại.

Vẫn tìm cách chiến đấu.

Vẫn dẫn đồng đội tiến lên.

Năm lần bị thương không khiến Hán Duy Long rời vị trí. Bốn mươi chín ngày chiến đấu liên tục không làm ông mất đi ý chí. Và chính trong những ngày tháng khốc liệt ấy, phẩm chất của một người Anh hùng đã được tôi luyện giữa lửa đạn Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÁN DUY LONG – 49 NGÀY GIỮ CHỐT GIỮA MƯA BOM LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa