Hán Duy Long: Người lính giữ lời thề Thành cổ
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Có những người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn chưa đôi mươi. Hán Duy Long là một người như thế. 18 tuổi nhập ngũ, ông bước vào chiến trường Quảng Trị và trở thành một trong những chiến sĩ tiêu biểu của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ năm 1972.
Hán Duy Long sinh năm 1953, quê ở xã Hương Trạch, huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh. Tháng 1/1971, khi mới 18 tuổi, ông nhập ngũ và sau đó được điều vào chiến trường Quảng Trị, thuộc Tiểu đoàn 3 – K3 Tam Đảo, bộ đội địa phương tỉnh Quảng Trị.
Đầu năm 1972, người lính trẻ Hán Duy Long đã tham gia những trận đánh đầu tiên.
Nhưng trận chiến khốc liệt nhất đang chờ ông phía trước.
Tháng 7/1972, K3 Tam Đảo được giao nhiệm vụ chốt giữ Thành cổ Quảng Trị. Tối 9/7, đơn vị vượt sông Thạch Hãn, bí mật tiến vào Thành cổ. Trước khi bước vào trận chiến, lời của Tiểu đoàn trưởng Đỗ Văn Mến:
“K3 Tam Đảo còn – Thành cổ còn.”
đã trở thành lời thề của những người lính trẻ.
Những ngày sau đó là những ngày gần như không có bình yên.
Bom và pháo liên tục trút xuống.
Nước uống thiếu.
Lương khô thiếu.
Đường tiếp tế qua sông Thạch Hãn bị đánh phá.
Nhưng những người lính K3 vẫn bám trụ.
Không có ngày nào không chiến đấu.
Hán Duy Long được giao chiến đấu tại khu vực phía Đông Nam Thành cổ.
Có những thời điểm lực lượng của ta chỉ còn rất ít người nhưng vẫn phải đối đầu với những đợt tiến công mạnh của đối phương.
Trong một trận đánh ác liệt, Hán Duy Long đã bắn liên tiếp 9 quả B40 và 1 quả B41 vào đội hình đối phương, góp phần đẩy lùi cuộc tiến công.
Điều đáng kinh ngạc là trong suốt thời gian chiến đấu tại Quảng Trị, ông năm lần bị thương, trong đó có hai lần bị thương nặng. Nhưng sau khi điều trị, ông lại xin trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu.
81 ngày đêm trôi qua.
Ngày 16/9/1972, K3 Tam Đảo nhận lệnh rời Thành cổ.
Từ khoảng 325 người ban đầu, sau những ngày chiến đấu và cả những lực lượng được bổ sung, tiểu đoàn chỉ còn hơn 10 người sống sót.
Hán Duy Long là một trong những người trở về.
Nhưng ông không thể mang tất cả đồng đội cùng trở về.
Nhiều người lính tuổi mười tám, đôi mươi đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Trị.
Sau chiến tranh, Hán Duy Long tiếp tục công tác trong quân đội và trở thành Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Thành cổ, ông vẫn nhớ và gọi tên những người đồng đội năm xưa.
Điều khiến câu chuyện Hán Duy Long xúc động không chỉ là những chiến công giữa bom đạn.
Đó là câu chuyện của một người lính mới 18 tuổi bước vào chiến tranh và trở về với cả một đời ký ức.
Ông đã năm lần bị thương nhưng vẫn trở lại.
Bởi phía sau ông là đồng đội.
Phía sau đồng đội là Thành cổ.
Và phía sau Thành cổ là Tổ quốc.
Có những người lính chiến đấu để giành lấy một chiến thắng. Có những người chiến đấu đơn giản vì họ biết rằng nếu mình rời đi, sẽ có người khác phải ở lại.
Hán Duy Long đã sống sót để kể lại câu chuyện ấy.
Nhưng điều ông mang theo suốt hơn nửa thế kỷ không chỉ là những vết thương trên cơ thể, mà còn là ký ức về những người đồng đội không bao giờ trở về.
“K3 Tam Đảo còn – Thành cổ còn.”
Một lời thề của những người lính tuổi đôi mươi.
Và hơn nửa thế kỷ sau, lời thề ấy vẫn còn vang vọng bên dòng Thạch Hãn.
Bởi có những tuổi trẻ đã nằm lại trong lòng đất, để tuổi trẻ của những thế hệ sau được sống trong hòa bình.



