HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 1 Ý tưởng dựng một bức tường vô hình
Đầu năm 1966.
Tại Washington, những người đứng đầu Bộ Quốc phòng Mỹ đang đối mặt với một câu hỏi ngày càng khó.
Làm thế nào để ngăn những đoàn quân và những chuyến hàng từ miền Bắc Việt Nam đi xuống phía Nam?
Không quân Mỹ có thể đánh phá.
Máy bay có thể bay trên những cánh rừng.
Pháo binh có thể bắn.
Nhưng có một thứ mà bom đạn rất khó nhìn thấy:
những con người đang di chuyển trong rừng.
Đường Trường Sơn không phải một con đường duy nhất.
Đó là cả một mạng lưới đường, nhánh đường, bến vượt, kho chứa và tuyến vận chuyển trải qua địa hình rừng núi hiểm trở.
Muốn ngăn nó bằng một bức tường thông thường gần như là điều không tưởng.
Và rồi một ý tưởng xuất hiện.
Nếu không thể dựng một bức tường bằng bê tông...
hãy dựng một bức tường bằng điện tử.
Người Mỹ bắt đầu nghĩ đến việc đặt những cảm biến trong rừng.
Cảm biến có thể phát hiện rung động.
Âm thanh.
Hoạt động của con người.
Thậm chí có những loại cảm biến tìm cách phát hiện dấu hiệu hóa học liên quan đến con người.
Những tín hiệu đó sẽ được truyền đi.
Máy bay sẽ tiếp nhận.
Thông tin được đưa về các trung tâm xử lý.
Từ đó, quân đội có thể xác định khu vực nghi có hoạt động và gọi máy bay đến đánh phá.
Đó là một ý tưởng rất hiện đại vào thời điểm ấy.
Không cần hàng nghìn binh sĩ đứng thành hàng.
Không cần tuần tra từng mét rừng.
Không cần nhìn thấy đối phương bằng mắt thường.
Chỉ cần một thiết bị nhỏ nằm im dưới tán cây...
và nó sẽ “nghe” thay con người.
Ý tưởng ấy được thúc đẩy mạnh mẽ dưới thời Robert S. McNamara, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ.
Nó dần được biết đến với cái tên:
McNamara Line – Hàng rào McNamara.
Nhưng ngay từ đầu đã có một vấn đề.
Chiến trường Việt Nam không phải một phòng thí nghiệm.
Rừng không đứng yên.
Mưa làm đất biến đổi.
Cây cối phát triển.
Động vật di chuyển.
Con người có thể tìm cách đánh lừa máy móc.
Và đối phương cũng không đứng yên chờ công nghệ Mỹ hoàn thiện.
Một số tài liệu quân sự Mỹ sau này mô tả hệ thống như một tổ hợp gồm vật cản, cảm biến cảnh báo sớm và các vị trí phòng thủ được bố trí ở những địa điểm then chốt.
Vì vậy, ngay từ khi ý tưởng ra đời, một cuộc đối đầu mới cũng bắt đầu.
Không chỉ là người với người.
Mà là:
công nghệ với địa hình.
máy móc với con người.
và một hệ thống điện tử hiện đại với khả năng thích nghi của những người đi qua rừng.
Những người thiết kế Hàng rào McNamara tin rằng họ có thể biến chiến trường thành một nơi mà mọi chuyển động đều bị phát hiện.
Nhưng họ chưa biết rằng đối phương cũng sẽ học cách nhìn lại.
Và câu chuyện về Hàng rào McNamara...
mới chỉ bắt đầu.



