HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 13 Những cảm biến được thả xuống từ bầu trời
Một chiếc máy bay bay trên bầu trời Quảng Trị.
Bên dưới là rừng.
Người dưới mặt đất không nhìn thấy gì đặc biệt.
Nhưng từ trên cao, một thiết bị nhỏ được thả xuống.
Nó rơi xuống.
Cắm vào đất.
Rồi nằm im.
Không tiếng động.
Không ánh sáng.
Không có người điều khiển bên cạnh.
Nó bắt đầu làm công việc của mình.
Cảm nhận.
Đó là một trong những hình ảnh đặc trưng của chiến tranh điện tử ở Việt Nam.
Các cảm biến có nhiều loại và được thiết kế cho những nhiệm vụ khác nhau.
Có cảm biến địa chấn.
Có cảm biến âm thanh.
Có loại được thiết kế để phát hiện những dấu hiệu hóa học.
Mục tiêu chung là tạo ra khả năng phát hiện hoạt động mà mắt người không thể quan sát trực tiếp.
Những thiết bị nhỏ bé ấy trở thành một phần của một hệ thống khổng lồ.
Một cảm biến không có nhiều giá trị nếu đứng riêng.
Nhưng hàng nghìn cảm biến, máy bay, đường truyền, trung tâm xử lý và máy bay tấn công có thể tạo thành một mạng lưới.
Đó chính là điều khiến chương trình trở nên đặc biệt.
Nó biến một vùng rừng rộng lớn thành một chiến trường có khả năng “cảm nhận”.
Nhưng công nghệ cũng có giới hạn.
Một thiết bị nằm trong rừng có thể bị hỏng.
Có thể bị thời tiết ảnh hưởng.
Có thể bị phát hiện.
Có thể gửi tín hiệu không rõ ràng.
Và quan trọng nhất:
người dưới đất không phải là mục tiêu đứng yên.
Họ di chuyển.
Thay đổi tuyến.
Thay đổi cách vận chuyển.
Thay đổi cách ngụy trang.
Chiến tranh vì thế trở thành một cuộc chạy đua.
Một bên cải tiến cảm biến.
Bên kia thay đổi cách di chuyển.
Một bên cải tiến xử lý dữ liệu.
Bên kia tìm cách làm dữ liệu trở nên khó tin.
Và khu rừng Quảng Trị trở thành phòng thí nghiệm lớn nhất của cuộc đối đầu ấy.



