HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 21 Khi phía bên kia phát hiện những “con mắt” trong rừng
Ban đầu, những người đi trên đường Trường Sơn không biết rằng họ đang bị theo dõi.
Một thiết bị nhỏ nằm đâu đó dưới tán cây.
Không tiếng động.
Không ánh sáng.
Không có người lính đứng bên cạnh.
Nhưng nó đang chờ.
Một đoàn người đi qua.
Một chiếc xe chạy qua.
Một chuyển động xuất hiện.
Tín hiệu được phát đi.
Ở một nơi rất xa, một người vận hành nhận được dữ liệu.
Cuộc chiến tưởng như đã có thêm một “người lính vô hình”.
Nhưng rồi những người đi đường bắt đầu nhận ra điều bất thường.
Có những khu vực máy bay xuất hiện thường xuyên hơn.
Có những nơi bom đạn rơi xuống sau khi đoàn xe vừa đi qua.
Có những đoạn đường tưởng như không có gì đặc biệt nhưng lại trở thành nơi nguy hiểm.
Từ những dấu hiệu ấy, người ta bắt đầu đặt câu hỏi:
Có thứ gì đang theo dõi mình?
Đây là lúc cuộc chiến thay đổi.
Nếu đối phương dùng cảm biến để phát hiện...
thì phải tìm cách phát hiện cảm biến.
Nếu đối phương dựa vào tín hiệu...
thì phải tìm cách làm tín hiệu trở nên khó hiểu.
Nếu đối phương muốn nhìn thấy...
thì phải tìm cách khiến họ không nhìn thấy đúng.
Đó là một cuộc đấu trí.
Và trong cuộc đấu trí ấy, rừng Trường Sơn trở thành đồng minh.
Cây cối che giấu.
Địa hình đánh lạc hướng.
Mưa làm thay đổi dấu vết.
Đường nhánh tạo ra nhiều lựa chọn.
Những người đi đường không cần phải đánh bại toàn bộ hệ thống.
Họ chỉ cần tiếp tục di chuyển.
Bởi một hệ thống giám sát chỉ thực sự hiệu quả nếu nó có thể biến thông tin thành hành động chính xác.
Và đây chính là điều Hàng rào McNamara bắt đầu phải đối mặt:
con người mà nó muốn phát hiện cũng đang học cách chống lại nó.



