HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 3 Những cọc hàng rào đầu tiên bên giới tuyến
Nếu gọi Hàng rào McNamara là một “bức tường”, thì đó là một bức tường rất kỳ lạ.
Nó không phải bức tường bê tông.
Không phải thép.
Không phải một hàng dây thép gai đơn thuần.
Ý tưởng ban đầu bao gồm cả vật cản, bãi mìn, đường tuần tra, các vị trí phòng thủ và đặc biệt là những thiết bị điện tử.
Một trong những khu vực được tính đến là dọc theo khu phi quân sự DMZ, từ vùng ven biển vào phía tây.
Mục tiêu là tạo ra một tuyến phòng thủ giúp phát hiện và ngăn chặn hoạt động xâm nhập.
Những người lính công binh bắt đầu công việc.
Đường được mở.
Vật cản được dựng.
Các vị trí phòng thủ được xây dựng.
Nhưng công việc diễn ra trong điều kiện chiến đấu.
Đó mới là vấn đề.
Một vị trí đang xây dựng có thể trở thành mục tiêu pháo kích.
Một đoạn đường vừa mở có thể bị phá.
Một công trình phòng thủ vừa hoàn thành có thể lập tức bị tấn công.
Tài liệu lịch sử của Quân đội Mỹ cho biết việc xây dựng các cứ điểm mạnh trong khu vực bắt đầu từ tháng 4 năm 1967, trong bối cảnh dự án chống xâm nhập điện tử vẫn còn gây tranh luận.
Và rồi một nghịch lý xuất hiện.
Muốn xây hàng rào...
phải đưa quân đến bảo vệ người xây.
Muốn bảo vệ người xây...
phải xây thêm căn cứ.
Muốn bảo vệ căn cứ...
phải đưa thêm quân.
Một hệ thống được thiết kế để giảm áp lực cho binh sĩ lại có nguy cơ đòi hỏi rất nhiều binh sĩ để bảo vệ chính nó.
Đó là một trong những vấn đề khiến các chỉ huy chiến trường nghi ngờ về tính khả thi của dự án.
Hàng rào McNamara không chỉ là câu chuyện về công nghệ.
Nó còn là câu chuyện về hậu cần.
Về địa hình.
Về con người.
Và về khoảng cách giữa một kế hoạch được vẽ trên bản đồ với một công trình phải tồn tại giữa chiến trường thực sự.



