HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 31 Cuộc chiến chống lại những “con mắt” điện tử
Một thiết bị nhỏ nằm giữa rừng.
Nó không có người điều khiển.
Không có tiếng động.
Nhưng nó đang lắng nghe.
Đó chính là điều khiến cảm biến trở thành một thứ đáng sợ.
Người đi trên đường Trường Sơn không biết chính xác thiết bị nằm ở đâu.
Nhưng họ biết một điều:
máy bay Mỹ có thể đang nghe thấy họ.
Vì thế, cuộc chiến bắt đầu thay đổi.
Không chỉ cần tránh máy bay.
Không chỉ cần tránh bom.
Mà phải tránh để lại những dấu hiệu có thể bị biến thành dữ liệu.
Đây là một nhiệm vụ khó.
Bởi một đoàn xe đi qua rừng chắc chắn tạo ra tiếng động.
Một nhóm người tạo ra rung động.
Một phương tiện để lại dấu vết.
Một tuyến đường bị sử dụng nhiều lần có thể trở thành điểm chú ý.
Vì vậy, yếu tố quan trọng nhất là khả năng thích nghi.
Thay đổi tuyến.
Thay đổi thời gian.
Tận dụng địa hình.
Giảm khả năng bị phát hiện.
Và quan trọng nhất:
Không để một phương thức trở thành thói quen cố định.
Đối với hệ thống cảm biến, một thói quen có thể trở thành mẫu dữ liệu.
Còn đối với người đi đường, thay đổi chính là cách sinh tồn.
Đó là một cuộc đấu trí mà không bên nào nhìn thấy toàn bộ đối phương.
Một bên có cảm biến.
Một bên có kinh nghiệm.
Một bên có máy tính.
Một bên có rừng.
Và cuộc chiến giữa họ diễn ra từng ngày.



