HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 49 Những người không bao giờ nhìn thấy hàng rào
Có những người lính Mỹ chiến đấu gần DMZ nhưng chưa bao giờ nhìn thấy “Hàng rào McNamara” theo nghĩa một công trình hoàn chỉnh.
Có những người biết về cảm biến.
Có người làm việc với thiết bị.
Có người chỉ biết rằng đâu đó trong rừng có những hệ thống điện tử.
Và có những người hoàn toàn không quan tâm đến tên gọi.
Đối với họ, chiến tranh đơn giản là:
Sống sót.
Hoàn thành nhiệm vụ.
Bảo vệ đồng đội.
Trở về.
Đó là một góc nhìn rất khác.
Các nhà hoạch định nói về “McNamara Line”.
Các kỹ sư nói về cảm biến.
Các nhà phân tích nói về dữ liệu.
Các tướng lĩnh nói về chiến lược.
Nhưng người lính ngoài thực địa lại nghĩ về những thứ rất cụ thể.
Đêm nay ngủ ở đâu?
Ngày mai đi đâu?
Có đủ nước không?
Đồng đội còn ai?
Có pháo kích không?
Chiến tranh có thể được giải thích bằng hàng nghìn trang tài liệu.
Nhưng với người lính...
nó thường chỉ là một ngày nữa phải sống sót.
Và đó là lý do khi kể lịch sử Hàng rào McNamara, chúng ta không nên chỉ kể về máy móc.
Phải kể về con người.
Bởi máy móc chỉ là công cụ.
Con người mới là người sống và chết giữa chiến trường.



