HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 5 Những con mắt nằm lại giữa rừng Quảng Trị
Ban đêm.
Một chiếc máy bay bay trên bầu trời Quảng Trị.
Dưới kia là rừng.
Không có ánh điện.
Không có những con đường lớn.
Chỉ có bóng tối.
Nhưng dưới bóng tối ấy có những thiết bị mà người dưới đất rất khó nhìn thấy.
Các cảm biến được thiết kế để nằm lại trong môi trường tự nhiên.
Có loại được ngụy trang.
Có loại được thả xuống từ máy bay.
Có loại được đặt gần những tuyến đường mà người Mỹ nghi ngờ đối phương thường sử dụng.
Chúng trở thành những “con mắt” và “đôi tai” điện tử.
Nhưng chúng không thực sự nhìn thấy.
Chúng cảm nhận.
Một số cảm biến sử dụng khả năng phát hiện rung động địa chấn.
Một số phát hiện âm thanh.
Một số dựa trên các dấu hiệu hóa học.
Một số sử dụng những phương thức điện tử khác.
Và tất cả đều có chung một mục đích:
phát hiện hoạt động của con người.
Hệ thống này về sau gắn với Operation Igloo White, trong đó các cảm biến được triển khai dọc các tuyến vận chuyển và tín hiệu được chuyển tiếp qua máy bay.
Nhưng có một vấn đề.
Rừng không phải sa mạc.
Mưa.
Gió.
Động vật.
Cây cối.
Đất đá.
Tất cả đều có thể tạo ra tín hiệu.
Và rồi đối phương bắt đầu học cách sống cùng những thiết bị ấy.
Có khi một cảm biến bị phát hiện.
Có khi nó được di chuyển.
Có khi người ta tìm cách tạo ra những tín hiệu khiến đối phương hiểu sai.
Một cuộc chiến mới xuất hiện.
Không phải cuộc chiến giữa súng và súng.
Mà giữa:
cảm biến và sự tinh ranh của con người.
Những “con mắt” điện tử nằm im trong rừng.
Nhưng người đi qua rừng cũng bắt đầu nhìn lại.



