HÀNG RÀO McNAMARA – TẬP 9 Những người lính đi qua hàng rào vô hình
Hàng rào McNamara được thiết kế để phát hiện con người.
Nhưng người lính không nhìn thấy hàng rào.
Không có một bức tường trước mặt.
Không có cánh cổng.
Không có dòng chữ:
“Đây là khu vực bị theo dõi.”
Chỉ có rừng.
Và những thiết bị được giấu đâu đó.
Vì vậy, đối với người đi dưới đất, Hàng rào McNamara là một thứ vô hình.
Nhưng vô hình không có nghĩa là không tồn tại.
Một số cảm biến được ngụy trang hoặc thiết kế để hòa vào môi trường.
Một số được thả xuống từ máy bay.
Một số được bố trí quanh những tuyến đường và khu vực mà Mỹ muốn theo dõi.
Đây là cuộc đối đầu giữa hai cách nhìn về chiến trường.
Một bên nhìn từ trên xuống.
Một bên nhìn từ dưới lên.
Một bên có máy bay.
Một bên có rừng.
Một bên có cảm biến.
Một bên có kinh nghiệm.
Và điều đặc biệt là người đi dưới đất không nhất thiết phải phá hủy toàn bộ hệ thống.
Chỉ cần tìm cách làm cho hệ thống không chắc chắn.
Bởi nếu một người vận hành nhận được hàng loạt tín hiệu nhưng không biết tín hiệu nào thật...
thì lợi thế của công nghệ sẽ giảm xuống.
Đó là bài toán lớn của chiến tranh điện tử.
Không nhất thiết phải đánh bại máy móc.
Đôi khi chỉ cần khiến máy móc nghi ngờ chính nó.
Và cuộc chiến giữa Hàng rào McNamara với những người đi qua nó ngày càng trở thành cuộc đấu trí.
Nhưng rồi một địa danh sẽ trở thành nơi hệ thống này bị thử thách dữ dội nhất:
Khe Sanh.



