Hàng rào thép gai đầu tiên
Đêm trước trận đánh đồn Cô Tô, không khí trong đơn vị Cù Chính Lan rất khẩn trương. Phía trước là hệ thống phòng thủ của đối phương, trong đó có những hàng rào thép gai kéo dài. Với những người lính trẻ, đây là một thử thách không nhỏ. Một chiến sĩ nhìn về phía trước rồi khẽ nói: — Hàng rào còn xa mà nhìn đã thấy khó rồi. Cù Chính Lan đứng bên cạnh, bình tĩnh đáp: — Khó thì càng phải giữ vững tinh thầ

Đêm trước trận đánh đồn Cô Tô, không khí trong đơn vị Cù Chính Lan rất khẩn trương.
Phía trước là hệ thống phòng thủ của đối phương, trong đó có những hàng rào thép gai kéo dài.
Với những người lính trẻ, đây là một thử thách không nhỏ.
Một chiến sĩ nhìn về phía trước rồi khẽ nói:
— Hàng rào còn xa mà nhìn đã thấy khó rồi.
Cù Chính Lan đứng bên cạnh, bình tĩnh đáp:
— Khó thì càng phải giữ vững tinh thần. Anh em mình cùng nhau làm.
Không ai nói thêm.
Mọi người chăm chú nghe cán bộ phổ biến nhiệm vụ và các quy định an toàn. Mỗi người được giao một phần việc cụ thể, phối hợp theo sự chỉ huy thống nhất.
Khi đến gần khu vực có hàng rào, Cu Nâu — trong mạch kể hư cấu về người chiến sĩ quê Quỳnh Đôi — nhìn những sợi thép gai nổi lên giữa bóng tối.
Những dây thép lạnh ngắt nằm im dưới ánh trăng.
Cậu chợt nhớ đến hàng tre quanh làng ngày nhỏ.
Ở quê, những thứ ngăn cách một con đường thường chỉ là bụi cây, bờ đất hay hàng rào tre.
Còn ở đây, chiến tranh đã biến những vật liệu vô tri thành một trở ngại khiến người lính phải rất thận trọng.
Tiểu đội trưởng Hòa nhắc:
— Không nóng vội. Tất cả thực hiện đúng hiệu lệnh.
Cu Nâu gật đầu.
Những người lính phối hợp với nhau trong im lặng. Người quan sát, người báo cáo, người chờ chỉ thị. Không ai tự ý hành động ngoài nhiệm vụ.
Thời gian trôi rất chậm.
Cuối cùng, công việc được hoàn thành theo kế hoạch.
Một người lính phía sau khẽ báo:
— Đã có đường cho anh em đi qua.
Mọi người nhìn nhau.
Không có tiếng reo lớn.
Chỉ có những ánh mắt nhẹ nhõm.
Cù Chính Lan nói:
— Đi thôi. Còn việc phía trước.
Người chiến sĩ trẻ lúc nãy nhìn anh, dường như đã bớt lo hơn.
— Có anh em cùng nhau, tôi thấy yên tâm hơn.
Lan mỉm cười:
— Một người thì khó. Cả tiểu đội thì khác.
Hàng rào thép gai đầu tiên đã trở thành một thử thách mà những người lính phải vượt qua bằng sự bình tĩnh, phối hợp và tinh thần kỷ luật.
Nhưng điều Cù Chính Lan nhớ nhất không phải bản thân hàng rào.
Đó là khoảnh khắc anh nhìn thấy những người đồng đội bên cạnh mình cùng cố gắng.
Trong chiến tranh, những trở ngại có thể rất khác nhau.
Nhưng một bài học luôn không thay đổi:
Khi mỗi người biết giữ đúng phần việc của mình và tin tưởng người bên cạnh, một tập thể sẽ có sức mạnh vượt qua những khó khăn tưởng như rất lớn.
Đêm ấy, hàng rào thép gai chỉ là một chướng ngại trên con đường.
Còn tình đồng đội mới là thứ giúp những người lính tiếp tục bước về phía trước.



