Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hàng rào thứ ba

Sau những trở ngại liên tiếp, trước mắt đơn vị vẫn còn một lớp phòng thủ nữa. Những người lính nhìn về phía trước. Không ai nói gì trong giây lát. Một chiến sĩ khẽ hỏi: — Còn phải vượt qua nữa sao anh? Cù Chính Lan bình tĩnh đáp: — Còn nhiệm vụ thì còn phải cố gắng. Anh nhắc mọi người giữ bình tĩnh và thực hiện đúng sự phân công của chỉ huy. Không ai tự ý hành động. Mỗi người tập trung vào phần việc của mình, phối hợp với đồng đội.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hàng rào thứ ba

Sau những trở ngại liên tiếp, trước mắt đơn vị vẫn còn một lớp phòng thủ nữa.

Những người lính nhìn về phía trước.

Không ai nói gì trong giây lát.

Một chiến sĩ khẽ hỏi:

— Còn phải vượt qua nữa sao anh?

Cù Chính Lan bình tĩnh đáp:

— Còn nhiệm vụ thì còn phải cố gắng.

Anh nhắc mọi người giữ bình tĩnh và thực hiện đúng sự phân công của chỉ huy. Không ai tự ý hành động. Mỗi người tập trung vào phần việc của mình, phối hợp với đồng đội.

Đêm càng về khuya càng lạnh.

Sau những giờ chiến đấu căng thẳng, ai cũng thấm mệt. Nhưng điều giúp họ đứng vững là ý thức rằng phía sau mình còn có đồng đội đang trông cậy vào nhau.

Một người lính trẻ nhìn Lan:

— Anh có mệt không?

Lan chỉ mỉm cười:

— Mệt chứ. Nhưng anh em mình cùng cố gắng.

Câu nói giản dị ấy khiến người chiến sĩ trẻ lấy lại tinh thần.

Phía trước vẫn là một thử thách.

Nhưng với họ, đó không còn chỉ là một hàng rào.

Đó là một chặng đường phải vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ chung.

Theo tư liệu lịch sử, trong trận đồn Cô Tô ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục động viên, chỉ huy đồng đội cho đến khi trận đánh kết thúc. Ông hy sinh sau trận đánh, khi mới 20 tuổi.

Vì vậy, hình ảnh “hàng rào thứ ba” có thể được xem như một biểu tượng cho những thử thách nối tiếp trong câu chuyện về người chiến sĩ trẻ.

Một khó khăn qua đi chưa có nghĩa là con đường đã hết gian nan.

Nhưng mỗi lần vượt qua thử thách, con người lại hiểu thêm về sức mạnh của đoàn kết và ý chí.

Cù Chính Lan đã để lại một bài học giản dị:

Không phải lúc nào con đường phía trước cũng dễ dàng. Điều quan trọng là khi gặp trở ngại, chúng ta biết bình tĩnh, đoàn kết và cùng nhau tiến về phía trước.

Đó cũng là ý nghĩa sâu sắc còn lại từ câu chuyện về những người lính năm xưa: mỗi “hàng rào” của cuộc đời đều có thể vượt qua khi con người có niềm tin, trách nhiệm và đồng đội bên cạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn