Bài viết

Hàng Rào Tre Không Còn Phải Vá Liên Tục Như Trước

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Hàng Rào Tre Không Còn Phải Vá Liên Tục Như Trước

Năm 1969, quanh những ngôi nhà trong làng là hàng rào tre đan đơn sơ. Tre già tre non xen kẽ, buộc bằng dây rừng, chỗ nào hở thì cắm thêm một nan mới. Nhìn xa thì không đều, nhưng vẫn giữ được ranh giới của từng nhà.

Gió mạnh là rào rung.

Mưa lớn là rào nghiêng.

Ông Tư Hợi là người hay sửa hàng rào nhất.

Ông không để nó hở lâu.

Ông nói:
“Rào mà thủng thì nhà cũng dễ trống.”

Năm 1970, chiến tranh khiến việc sửa rào trở thành việc thường xuyên hơn. Có những đoạn bị gãy sau một đêm gió lớn, sáng ra phải buộc lại ngay.

Không ai chờ lâu.

Năm 1971, ông Tư Hợi chặt tre mới, thay từng đoạn đã mục. Tay ông đầy vết xước vì gai tre, nhưng ông không để ý.

Con trai ông nói:

“Rào cũ rồi, sao không làm cái mới cho chắc?”

Ông đáp:

“Cái cũ còn giữ được nhà thì vẫn còn dùng được.”

Năm 1972, có những ngày hàng rào bị nghiêng, ông phải chống lại từng cọc tre để nó đứng thẳng lại.

Không nhanh.

Nhưng chắc.

Năm 1973, có người khuyên bỏ rào tre, xây tường gạch cho đỡ cực.

Ông im lặng rất lâu.

Rồi nói:

“Tường thì chắn được gió. Nhưng rào tre thì còn cho người ta biết nhà mình đang sống.”

Năm 1974, hàng rào bắt đầu già đi rõ hơn. Màu tre nhạt, nhiều chỗ sờn, nhưng ông vẫn buộc lại từng nút dây cẩn thận.

Không bỏ.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Người ta bắt đầu xây nhà mới, tường gạch nhiều hơn, chắc hơn. Hàng rào tre dần ít đi trong làng.

Một buổi chiều, con trai ông trở về.

Anh đứng nhìn hàng rào cũ:

“Giờ ai cũng xây tường rồi, còn giữ cái này làm gì nữa ba?”

Ông Tư Hợi đặt tay lên thân tre đã cũ.

“Còn giữ được thì còn giữ.”

“Nhưng nó yếu rồi mà.”

Ông nói:

“Yếu không có nghĩa là không từng giữ được thứ quan trọng.”

Anh im lặng.

Gió thổi qua hàng rào, làm những nan tre khẽ chạm vào nhau, phát ra tiếng rất nhỏ.

Không còn chắc như trước.

Nhưng vẫn đứng đó.

Vì có những hàng rào không chỉ để ngăn cách,

mà để nhắc con người rằng từng có một thời, mọi thứ đều đơn sơ, mong manh, nhưng vẫn đủ để giữ lấy một mái nhà, một khoảng sân, và một cảm giác rằng ranh giới của mình không phải để tách ra khỏi người khác, mà để biết mình đang đứng ở đâu trong một thế giới còn nhiều điều chưa vững vàng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn