Hạnh phúc giữa lằn ranh sinh tử
Đối lập với sự căng thẳng trước trận đánh là giây phút mà ông Lễ gọi là hạnh phúc nhất: "Chiến thắng vượt qua kẻ địch". Với một người lính đặc công như Thiếu úy Nguyễn Đình Lễ, niềm hạnh phúc không phải là những thứ xa hoa, mà đơn giản là sau một trận đánh ác liệt, mình và đồng đội vẫn còn sống, mục tiêu đã bị tiêu diệt và quân ta đã ca khúc khải hoàn.
Ông nhớ một trận đánh vào căn cứ địch tại vùng ven Kon Tum. Sau nhiều giờ đồng hồ giao tranh ác liệt dưới làn mưa đạn và pháo bầy, khi khói thuốc súng còn chưa kịp tan, tiếng hô "Xung phong!" vang dội khắp chiến hào. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên cứ điểm địch, cảm giác mệt mỏi bỗng chốc tan biến. Ông nhìn sang những đồng đội của mình, người thì lấm lem bùn đất, người thì bị thương băng bó vội vàng, nhưng tất cả đều nở nụ cười rạng rỡ. Đó là nụ cười của sự sống, của niềm tin chiến thắng.
Hạnh phúc ấy còn là những khoảnh khắc hiếm hoi giữa hai chiến dịch, khi anh em ngồi lại bên nhau dưới tán rừng già, chia nhau mẩu lương khô hay hớp nước suối trong veo. Trong cái khắc nghiệt của chiến trường B3, tình đồng chí được tôi luyện qua lửa đạn trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Những tấm Huân chương Giải phóng hạng Hai, hạng Ba mà ông được trao tặng sau này chính là minh chứng cho những năm tháng hào hùng đó. Nhưng với ông, phần thưởng quý giá nhất chính là sự bình an của đất nước và sự trưởng thành của các thế hệ mai sau. Mỗi tấm bằng khen đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người con Yên Mô đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, để mỗi khi nhìn lại, ông có thể tự hào rằng mình đã sống một thời hoa lửa không hối tiếc.



