Hạnh phúc vì còn đủ đồng đội
Ông kể rằng, sau mỗi trận đánh, khi tiếng súng đã ngừng và khói lửa dần lắng xuống, điều mà những người lính quan tâm đầu tiên không phải là chiến công hay thành tích. Ai cũng lặng lẽ nhìn quanh để tìm đồng đội của mình.
Giữa chiến trường vừa trải qua bom đạn ác liệt, chỉ cần nghe thấy tiếng gọi quen thuộc đáp lại từ phía đồng đội là trong lòng mỗi người như trút được một gánh nặng. Ông nói, khi ấy chỉ cần biết người bên cạnh vẫn còn bình an, vẫn còn có thể cùng nhau trở về đơn vị, đó đã là một niềm hạnh phúc rất lớn.
Theo lời ông, chiến tranh khiến con người hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của sự sống và tình đồng đội. Những người đã cùng nhau hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng vượt qua những thời khắc sinh tử, đều coi nhau như anh em trong một gia đình. Vì thế, sau mỗi trận đánh, còn được nhìn thấy nhau, còn được gọi tên nhau, đã là điều vô cùng quý giá.
Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về những lần gọi tên đồng đội sau mỗi trận đánh vẫn còn in đậm trong tâm trí ông. Đó không chỉ là niềm vui vì hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là niềm hạnh phúc của những người đã cùng nhau vượt qua lằn ranh giữa sự sống và cái chết.
Cuối câu chuyện, ông nhẹ nhàng nhắn gửi thế hệ trẻ: "Các cháu hôm nay được học tập, làm việc trong hòa bình, hãy biết yêu quý những người luôn ở bên mình. Gia đình, bạn bè, thầy cô hay những người cùng đồng hành đều là những tình cảm rất đáng trân trọng. Đừng đợi đến lúc xa nhau mới thấy họ quan trọng. Với bác, sau chiến tranh mới càng thấm thía rằng còn được gặp nhau, còn được gọi tên nhau, đó đã là một hạnh phúc lớn của cuộc đời."



