Hành quân
Ở xã Xuân Mai, thành phố Hà Nội, câu chuyện về Đại tá Bùi Quốc Huy và người vợ tảo tần của ông là một lát cắt chân thực, xúc động về chiến tranh – nơi có sự dũng cảm của người lính nơi tiền tuyến và sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ nơi hậu phương.
Sinh ra và trưởng thành trong thời kỳ đất nước còn chia cắt, Đại tá Bùi Quốc Huy sớm khoác lên mình màu áo lính. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông tham gia lực lượng công an với nhiệm vụ đấu tranh chống gián điệp, phản động của đế quốc Mỹ. Trước đó, ông đã từng là một quân nhân, quen với kỷ luật và gian khổ của đời lính.
Những năm tháng ở chiến khu là quãng thời gian không thể nào quên đối với ông. Đó là những cuộc hành quân xuyên rừng dài ngày, là những bữa ăn chỉ có vài nắm cơm chia nhau, là những đêm ngủ giữa rừng sâu, đối mặt với cái rét, cái đói và hiểm nguy luôn rình rập. Bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông kể lại, giọng trầm nhưng rõ: có những lúc đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét, có khi nhiều ngày không có đủ lương thực, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng điều khiến ông day dứt nhất không phải là gian khổ, mà là những người đồng đội đã không thể trở về. "Có những người mãi mãi nằm lại nơi rừng già…", ông nói, ánh mắt chợt xa xăm.
Trong ký ức của người lính già, đồng đội không chỉ là những người cùng chiến đấu, mà còn là anh em, là gia đình. Họ đã cùng nhau chia sẻ từng nắm cơm, từng giọt nước, cùng nhau vượt qua cái chết để giữ vững nhiệm vụ. Và rồi, không phải ai cũng có cơ hội trở về. Chính vì vậy, với ông, việc được sống đến hôm nay là một sự may mắn lớn lao.
Sau hơn hai thập kỷ cống hiến, đến năm 1988, ông nghỉ hưu. Trở về cuộc sống đời thường, ông không ồn ào kể về chiến công, chỉ lặng lẽ sống bên con cháu. Nhưng mỗi khi nhắc lại quá khứ, ký ức vẫn hiện lên rõ nét – như chưa từng phai nhạt theo năm tháng


