Hành quân dưới cơn mưa rừng
Buổi chiều hôm ấy, khi đơn vị vừa chuẩn bị lên đường thì bầu trời bỗng tối sầm. Những đám mây lớn kéo xuống che kín cả triền núi. Gió rừng thổi mạnh, lá cây xào xạc. Người chiến sĩ phụ trách nhìn trời rồi nói: “Chuẩn bị hành quân!” Không lâu sau, mưa bắt đầu trút xuống.

Buổi chiều hôm ấy, khi đơn vị vừa chuẩn bị lên đường thì bầu trời bỗng tối sầm.
Những đám mây lớn kéo xuống che kín cả triền núi. Gió rừng thổi mạnh, lá cây xào xạc. Người chiến sĩ phụ trách nhìn trời rồi nói:
“Chuẩn bị hành quân!”
Không lâu sau, mưa bắt đầu trút xuống.
Ban đầu chỉ là những hạt nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc mưa rừng đã trở nên nặng hạt. Con đường đất nhanh chóng nhão ra. Nước từ các sườn dốc chảy xuống thành từng dòng nhỏ.
Người lính trẻ kéo lại quai ba lô, cúi đầu bước theo đội hình.
Áo quần nhanh chóng ướt sũng.
Chiếc ba lô vốn đã cũ càng nặng hơn vì thấm nước. Đôi giày bám đầy bùn đất, mỗi bước đi đều khó khăn.
Một người đồng đội phía trước quay lại:
“Cố lên! Qua được con dốc này rồi nghỉ.”
Cậu gật đầu.
Không ai than phiền.
Cả đơn vị cứ thế lặng lẽ bước trong mưa.
Có lúc con đường bị nước làm trơn, một chiến sĩ đi phía trước trượt chân. Hai người bên cạnh lập tức đưa tay đỡ anh dậy.
“Có sao không?”
“Không sao. Đi tiếp thôi.”
Rồi họ lại cùng nhau bước.
Mưa vẫn rơi.
Tiếng mưa trên tán lá át cả tiếng nói chuyện. Nhưng giữa màn mưa, những bước chân của đoàn người vẫn nối tiếp nhau.
Người lính trẻ chợt nhớ đến quê nhà.
Có lẽ giờ này mẹ đang ngồi bên hiên tránh mưa.
Có lẽ con đường làng cũng đang ngập nước.
Ý nghĩ ấy khiến cậu thấy vừa nhớ nhà vừa ấm lòng.
Cậu tự nhủ:
“Chỉ cần cố thêm một chút.”
Đến khi trời tối, đơn vị mới tới nơi nghỉ.
Mọi người nhanh chóng dựng lán, hong đồ và nhóm bếp. Những chiếc áo ướt được treo quanh bếp lửa. Khói bốc lên cay mắt nhưng ai cũng vui vì đã hoàn thành chặng đường.
Một người lấy phần lương thực còn lại chia cho anh em.
Người khác đưa chiếc khăn khô cho cậu lính trẻ:
“Lau mặt đi.”
Cậu nhận lấy rồi cười:
“Cảm ơn anh.”
Bên bếp lửa, mọi người bắt đầu kể chuyện.
Có người đùa:
“Chuyến này chắc ai cũng nhớ cả đời.”
Mọi người bật cười.
Sau một ngày mưa rừng, tiếng cười trong căn lán nhỏ nghe thật ấm áp.
Đêm ấy, nằm bên đồng đội, người lính trẻ nhận ra mình đã trưởng thành thêm một chút.
Cậu hiểu rằng hành quân không chỉ là đi từ nơi này đến nơi khác. Đó còn là thử thách về ý chí, sự kiên trì và tinh thần giúp đỡ lẫn nhau.
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, ông vẫn nhớ những cơn mưa rừng năm ấy.
Nhớ con đường lầy lội.
Nhớ chiếc ba lô nặng trĩu.
Nhớ những bàn tay đồng đội đưa ra khi có người trượt ngã.
Và nhớ nhất là tiếng cười bên bếp lửa sau một ngày hành quân trong mưa.
Bài học: Trong gian khó, sự đoàn kết giúp con người vượt qua những thử thách tưởng chừng rất nặng nề. Những bước chân dưới mưa năm nào cũng trở thành ký ức đẹp về tình đồng đội và ý chí của người lính.



