Hành quân dưới mưa
Một đêm mưa lớn, đơn vị của ông Lê Văn Quang phải hành quân qua một đoạn đường rừng trơn trượt. Những người lính thay nhau dìu đồng đội, chia sẻ áo mưa và động viên nhau vượt qua. Đến hôm nay, ông vẫn nhớ tiếng bước chân của cả đơn vị trong màn mưa năm ấy.
Trong ký ức của ông Lê Văn Quang, có một chuyến hành quân mà ông không bao giờ quên.
Hôm đó, trời mưa rất lớn. Đơn vị nhận lệnh phải di chuyển ngay trong đêm. Mưa làm con đường trở nên trơn trượt, bùn đất bám đầy giày. Mỗi bước chân đều khó khăn.
Ban đầu, mọi người còn nói chuyện nhỏ với nhau để động viên. Nhưng càng đi xa, ai cũng thấm mệt. Có người bị trượt ngã, có người quần áo ướt sũng.
Một đồng đội lớn tuổi hơn ông Quang bị đau chân. Ông và một người khác thay nhau dìu bạn. Khi một người mỏi, người kia lại đổi vị trí.
Có những lúc cả ba phải dừng lại vài phút dưới một tán cây để lấy sức. Không ai có áo mưa đủ tốt, nên mọi người chia nhau che chắn. Người có tấm ni lông lớn thì nhường cho người bị thương.
Điều khiến ông Quang nhớ nhất là dù ai cũng mệt, chẳng có một lời than trách.
Đến gần sáng, đơn vị hoàn thành chặng hành quân. Mọi người ngồi bên nhau, người nào người nấy lấm lem bùn đất nhưng đều mỉm cười.
Sau này, ông Quang nhiều lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu. Ông nói: “Một mình có thể đi nhanh hơn, nhưng trong chiến tranh, chúng tôi phải đi cùng nhau. Vì chỉ khi đồng đội còn bên cạnh, mình mới có thêm sức mạnh để tiếp tục”.


