Cựu chiến binh

Hành quân giữa mưa bom bão đạn

Bài viết tái hiện hành trình hành quân gian khổ của ông Vũ Trọng Rạng và đồng đội trên những tuyến đường chiến lược ác liệt trong năm 1972. Giữa mưa bom bão đạn, thiên nhiên khắc nghiệt và bệnh tật rình rập, tinh thần kiên cường và ý chí quyết tâm của người lính Việt Nam đã được tôi luyện và tỏa sáng.

Hưng Yên28/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời người lính, hành quân không chỉ là di chuyển từ nơi này sang nơi khác, mà là một cuộc chiến thầm lặng, nơi mỗi bước chân đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng. Với ông tôi – ông Vũ Trọng Rạng – những tháng ngày hành quân giữa mưa bom bão đạn trong năm 1972 là ký ức không thể nào quên, là giai đoạn thử thách khắc nghiệt nhất trước khi bước vào chiến trường Quảng Trị.

Sau ngày nhập ngũ, ông được biên chế vào Đại đội 20, Sư đoàn 320B. Đơn vị vừa huấn luyện vừa hành quân, gấp rút chi viện cho chiến trường miền Nam. Những con đường hành quân không có tên trên bản đồ, chỉ được xác định bằng trí nhớ và kinh nghiệm của người đi trước. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm xuất phát, đó là quy luật sống còn của bộ đội ta trong điều kiện không quân địch đánh phá ác liệt.

Ông kể rằng, có những đêm hành quân dài bất tận. Bầu trời tối đen, chỉ thỉnh thoảng lóe sáng bởi pháo sáng của địch. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất khiến tim người lính thắt lại. Mỗi lần bom rơi, cả đội hình lập tức tản ra, nằm ép sát xuống đất, chờ qua đợt đánh phá rồi lại tiếp tục lên đường.

Những trọng điểm như đèo Ngang, phà Bến Thủy, ngã ba Đồng Lộc là nỗi ám ảnh đối với mọi đơn vị hành quân. Ở đó, bom đạn trút xuống không ngớt, đất đá bị cày xới, cây cối bật gốc. Có những đoạn đường, bộ đội vừa đi qua thì bom nổ ngay phía sau, để lại hố sâu hoắm. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Không chỉ đối mặt với bom đạn, người lính còn phải chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt. Mưa dầm miền Trung khiến quần áo ướt sũng nhiều ngày liền, lương thực bị ẩm mốc. Khi nắng lên, gió Lào thổi rát da rát thịt, hơi nóng hầm hập như thiêu đốt. Muỗi, vắt, côn trùng bủa vây, khiến nhiều chiến sĩ mắc sốt rét ác tính, người gầy rộc đi nhưng vẫn không rời đội hình.

Ông tôi kể rằng, trong những lúc gian khổ nhất, điều giúp người lính đứng vững chính là tinh thần đồng đội. Họ chia nhau từng viên thuốc, từng hớp nước, thay nhau cáng thương binh, động viên nhau vượt qua những cơn sốt rét run lẩy bẩy. Không ai bỏ lại ai phía sau, bởi hành quân không chỉ là đi đến đích, mà là đi cùng nhau.

Có những đêm, đơn vị phải dừng lại giữa rừng sâu vì thương vong sau một trận bom. Không ánh đèn, không tiếng khóc, chỉ có những cái nắm tay thật chặt. Mỗi người lính hiểu rằng, ngày mai mình vẫn phải tiếp tục lên đường, dù phía trước còn bao nhiêu hiểm nguy.

Hành quân giữa mưa bom bão đạn đã tôi luyện ông tôi từ một thanh niên làng quê trở thành người lính thực thụ. Ông học được cách giữ bình tĩnh trước hiểm nguy, học cách tin tưởng đồng đội và đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân.

Khi nhắc lại những tháng ngày ấy, ông không kể bằng giọng bi thương. Ông nói rằng, chính những cuộc hành quân gian khổ đã giúp ông hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình. Mỗi bước chân ngày ấy là nền móng để hôm nay đất nước được yên bình, để thế hệ sau không còn phải sống dưới mưa bom bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn