Hành quân giữa mùa chiến tranh
Sau chiến dịch tiến công sang đất Tống, quân Đại Việt nhanh chóng trở về chuẩn bị đối phó cuộc phản công.
Sau khi chiếm được Ung Châu, quân Đại Việt không ở lại lâu trên đất Tống.
Lý Thường Kiệt hiểu rằng nhà Tống chắc chắn sẽ phản công.
Một cuộc chiến mới đang đến gần.
Vì vậy, quân Đại Việt rút về nước và chuẩn bị phòng thủ.
Đây là giai đoạn thể hiện rõ khả năng nhìn xa của Lý Thường Kiệt.
Ông biết rằng chiến thắng trong một chiến dịch tiến công không đồng nghĩa với việc chiến tranh đã kết thúc.
Một đối thủ lớn như nhà Tống sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại.
Nhà Tống nhanh chóng chuẩn bị lực lượng.
Quách Quỳ được giao chỉ huy quân Tống tiến xuống Đại Việt.
Đội quân này có quy mô rất lớn.
Mục tiêu của họ là tiến vào trung tâm Đại Việt và gây sức ép lên kinh đô Thăng Long.
Lý Thường Kiệt vì vậy lựa chọn một chiến tuyến có thể ngăn quân Tống tiến sâu.
Sông Cầu, đoạn được gọi là Như Nguyệt trong sử liệu thời Lý, trở thành nơi xây dựng phòng tuyến.
Địa hình sông nước giúp quân Đại Việt có lợi thế phòng thủ.
Lý Thường Kiệt tổ chức lực lượng ở bờ Nam, trong khi quân Tống tiến đến bờ Bắc.
Hai bên đối đầu qua con sông.
Quân Tống có lực lượng lớn nhưng gặp khó khăn khi muốn vượt sông.
Quân Đại Việt có lợi thế phòng thủ và hiểu rõ địa hình.
Trận chiến vì vậy chuyển thành một cuộc đối đầu lâu dài.
Quân Tống muốn vượt qua phòng tuyến để tiến về Thăng Long.
Quân Đại Việt phải giữ vững chiến tuyến bằng mọi giá.
Nếu phòng tuyến Như Nguyệt bị phá vỡ, con đường vào trung tâm đất nước sẽ rộng mở.
Vì thế, Lý Thường Kiệt không chỉ cần một đội quân mạnh.
Ông cần một chiến lược phòng thủ có khả năng làm quân Tống mệt mỏi và giảm sức chiến đấu.
Và chính tại Như Nguyệt, chiến lược ấy bắt đầu phát huy tác dụng.


