Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN GIỮA TRỜI MƯA BÃO

HÀNH QUÂN GIỮA TRỜI MƯA BÃO

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HÀNH QUÂN GIỮA TRỜI MƯA BÃO

Tôi là Trịnh Xuân Phương, một người lính đã đi qua nhiều chặng đường gian khó của đời quân ngũ. Trong số những kỷ niệm ấy, có một cuộc hành quân mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn còn nghe rõ tiếng mưa gõ dồn dập trên tán lá rừng, vẫn cảm thấy cái lạnh thấm sâu vào da thịt. Đó là lần chúng tôi hành quân giữa trời mưa bão.

Hôm ấy, bầu trời từ sáng sớm đã sầm sì. Gió nổi lên từng cơn, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước nặng trĩu. Lệnh hành quân vẫn ban ra đúng giờ. Chúng tôi chỉnh lại dây balô, kéo chặt áo mưa mỏng rồi xếp hàng lên đường. Mưa ban đầu chỉ lất phất, nhưng càng đi, trời càng đổ nặng hạt.

Chẳng mấy chốc, mưa như trút. Nước từ trên trời đổ xuống, từ trên cây dội xuống, từ sườn đồi chảy ào ào xuống con đường đất. Áo mưa mỏng không đủ ngăn gió lạnh, nước len vào cổ, vào tay áo. Đường trơn như mỡ, mỗi bước đi phải dò dẫm cẩn thận. Có đoạn dốc, cả đội hình phải bám vào nhau mà bước, người trước trượt thì người sau giữ lại.

Gió rít từng hồi, quất vào mặt rát buốt. Tiếng mưa hòa với tiếng bước chân, tiếng thở gấp tạo thành một âm thanh nặng nề. Mặt ai cũng cúi thấp, mắt nhìn xuống đất để tránh trượt ngã. Tôi cảm thấy đôi chân mình nặng dần, như bị níu lại bởi bùn đất và nước mưa.

Đến một con suối nhỏ, nước đã dâng cao hơn thường ngày. Lệnh vượt suối được phát ra ngắn gọn. Chúng tôi nắm chặt tay nhau, từng người một băng qua. Nước lạnh cắt vào da, chảy xiết làm ai cũng chao đảo. Qua được bờ bên kia, người nào người nấy ướt sũng, run lên vì lạnh, nhưng không ai kêu một lời.

Có lúc mệt quá, tôi chỉ muốn dừng lại, ngồi xuống đâu đó mặc cho mưa gió. Nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn cắm cúi bước, balô nặng trĩu trên lưng, tôi lại tự nhủ mình không được yếu lòng. Trong mưa bão, mỗi người lính đều hiểu rằng chỉ cần một người chùn bước, cả đội hình sẽ bị ảnh hưởng.

Khi trời sẩm tối, đơn vị mới đến được điểm dừng chân. Đó là một khoảnh rừng tương đối kín gió. Chúng tôi nhanh chóng dựng tạm chỗ trú, nhóm bếp lửa bằng những cành củi ướt được hong khô dần. Ngọn lửa bập bùng, yếu ớt nhưng đủ sưởi ấm. Anh em ngồi sát lại với nhau, chuyền tay nhau ca nước ấm hiếm hoi. Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau cười, nụ cười mệt nhưng yên tâm.

Đêm ấy, mưa vẫn rơi không ngớt. Tôi nằm trong võng, nghe gió lùa qua rừng, nghĩ về chặng đường vừa đi qua. Hóa ra, thứ giúp chúng tôi vượt qua mưa bão không chỉ là sức lực, mà là sự gắn bó, là niềm tin vào nhau giữa những lúc khó khăn nhất.

Nhiều năm sau, khi đã rời xa quân ngũ, mỗi lần gặp mưa lớn, tôi lại nhớ đến cuộc hành quân ấy. Nhớ những bước chân lầm lũi trong mưa bão, nhớ bàn tay đồng đội nắm chặt giữa dòng nước xiết. Đó là ký ức không thể phai, nhắc tôi rằng đời lính gian nan thật, nhưng chính gian nan ấy đã rèn nên bản lĩnh và tình đồng đội bền chặt suốt một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÀNH QUÂN GIỮA TRỜI MƯA BÃO | Câu chuyện thời hoa lửa