Cựu chiến binh

Hành quân không có đèn

Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân khi trời đã tối hẳn. Con đường phía trước chạy qua những khu rừng rậm. Không có đèn đường, cũng không thể thắp đèn tùy ý. Mọi người chỉ dựa vào ánh sáng mờ của bầu trời và dấu chân của người đi trước để giữ đội hình. Người lính trẻ chỉnh lại ba lô rồi đứng vào hàng. Người chiến sĩ đi đầu dặn: “Đi chậm, giữ khoảng cách. Đừng tách khỏi đội hình.” “Vâng.” Đoàn người bắt đầu bước. Bóng tối bao phủ cả khu rừng. Tiếng lá khô dưới chân vang lên khe khẽ. Có lúc một cành cây quệt qua vai áo, có lúc con đường gần như biến mất giữa những bụi cây.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hành quân không có đèn

Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân khi trời đã tối hẳn.

Con đường phía trước chạy qua những khu rừng rậm. Không có đèn đường, cũng không thể thắp đèn tùy ý. Mọi người chỉ dựa vào ánh sáng mờ của bầu trời và dấu chân của người đi trước để giữ đội hình.

Người lính trẻ chỉnh lại ba lô rồi đứng vào hàng.

Người chiến sĩ đi đầu dặn:

“Đi chậm, giữ khoảng cách. Đừng tách khỏi đội hình.”

“Vâng.”

Đoàn người bắt đầu bước.

Bóng tối bao phủ cả khu rừng. Tiếng lá khô dưới chân vang lên khe khẽ. Có lúc một cành cây quệt qua vai áo, có lúc con đường gần như biến mất giữa những bụi cây.

Người lính trẻ không nhìn rõ người phía trước, nhưng vẫn nghe được tiếng bước chân đều đặn.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Cứ thế, cả đoàn lặng lẽ tiến lên.

Có đoạn đường nhiều đá, người phía trước đưa tay ra báo hiệu. Có chỗ dốc trơn, người đi sau nhắc người đi trước cẩn thận.

Không có ánh đèn dẫn đường, nhưng họ có một thứ khác: sự tin tưởng vào nhau.

Đến một đoạn khó đi, người lính trẻ vô tình bước hụt. Người đồng đội lập tức quay lại giữ lấy vai anh.

“Không sao chứ?”

“Không sao. Cảm ơn anh.”

“Đi sát tôi.”

Hai người tiếp tục bước.

Đêm càng về khuya, đôi chân càng mỏi. Nhưng không ai than phiền.

Trong bóng tối, người lính trẻ chợt nhớ đến ánh đèn trong căn nhà quê.

Anh nhớ những buổi tối mẹ ngồi bên ngọn đèn nhỏ, chờ con về ăn cơm.

Ánh sáng ấy giờ ở rất xa.

Nhưng ký ức về nó khiến anh thấy ấm lòng.

Sau nhiều giờ, phía trước bắt đầu xuất hiện một vùng sáng nhạt.

Trời sắp sáng.

Đoàn người đã đến nơi.

Mọi người dừng lại, đặt ba lô xuống và kiểm tra lại quân trang.

Một người đồng đội cười:

“Không có đèn mà vẫn đi được cả đêm.”

Người lính trẻ đáp:

“Có anh em đi cùng thì không sợ lạc.”

Mọi người cùng cười.

Câu nói rất đơn giản nhưng chứa đựng điều họ đã cảm nhận suốt chặng đường.

Trong những năm tháng gian khó, con người có thể thiếu nhiều thứ.

Có thể thiếu ánh sáng.

Thiếu tiện nghi.

Thiếu những điều vốn rất bình thường trong cuộc sống.

Nhưng nếu có sự đoàn kết và niềm tin, họ vẫn có thể cùng nhau vượt qua những con đường tối nhất.

Nhiều năm sau, người lính năm xưa vẫn nhớ chuyến hành quân không có đèn ấy.

Ông nhớ bóng tối của khu rừng, nhớ những bước chân nối tiếp nhau và nhớ bàn tay đồng đội đã giữ mình khi suýt ngã.

Ông hiểu rằng đêm ấy không chỉ là một chặng đường hành quân.

Đó còn là bài học đầu tiên về cách con người soi đường cho nhau bằng sự tin tưởng.

Bài học: Trong hoàn cảnh thiếu thốn, tinh thần đoàn kết và sự tin tưởng có thể giúp con người vượt qua khó khăn. Có những lúc không cần một ngọn đèn lớn, chỉ cần những người bên cạnh không bỏ nhau lại phía sau là đủ để tiếp tục bước đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn