Người có công giúp đỡ cách mạng

Hành quân không dấu chân

Hành quân không dấu chân

Lào Cai05/01/2026PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Đót sinh năm 1934, quê ở Vĩnh Bảo, thành phố Hải Phòng. Trong những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ, ông đã trải qua nhiều trận hành quân gian khổ, nhưng có một nhiệm vụ khiến ông nhớ mãi, đó là những đêm hành quân không để lại dấu chân – những bước đi thầm lặng giữa rừng sâu, nơi mỗi sơ suất nhỏ đều có thể phải trả giá bằng máu. Đêm ấy, sau một trận bom kéo dài, đơn vị của ông Phạm Văn Đót nhận lệnh rời vị trí trú quân để chuyển sang khu vực mới. Trời tối đen, mưa rừng lất phất, mặt đất trơn trượt, lầy lội. Để tránh sự phát hiện của máy bay trinh sát và các toán phục kích của địch, cả đơn vị được quán triệt tuyệt đối giữ im lặng, hành quân theo đội hình giãn cách, men theo khe suối cạn và những lối mòn phủ đầy lá rừng. Mỗi người lính đều phải xóa dấu vết, đặt bàn chân thật nhẹ, tránh làm gãy cành cây hay để lại vết lún trên nền đất mềm. Ông Đót đi ở giữa đội hình, khẩu súng chắc trong tay, đôi mắt luôn căng ra quan sát. Có lúc, tiếng máy bay địch gầm rú ngay trên đầu, ánh pháo sáng quét ngang cánh rừng. Cả đơn vị lập tức nằm ép sát xuống đất, phủ lá rừng lên người, nín thở chờ ánh sáng tắt hẳn mới tiếp tục di chuyển. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm nhận rõ từng nhịp tim đập mạnh, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, nhưng không ai dám cựa quậy hay phát ra tiếng động. Cuộc hành quân kéo dài suốt đêm, quãng đường không xa nhưng tưởng như dài vô tận. Nhiều đoạn phải lội qua suối lạnh buốt, nước ngập đến đầu gối, vừa đi vừa giữ vũ khí không bị ướt. Có đoạn rừng rậm, gai móc rách cả áo quần, nhưng ông Phạm Văn Đót cùng đồng đội vẫn lặng lẽ tiến lên, quyết không để lại dấu vết nào có thể khiến địch lần theo. Trong im lặng ấy, tinh thần kỷ luật và sự phối hợp chặt chẽ của từng người lính trở thành yếu tố quyết định cho sự an toàn của cả đơn vị. Khi trời gần sáng, đơn vị đến được vị trí tập kết an toàn. Ai nấy đều mệt lả, quần áo sũng nước, bùn đất bám đầy người, nhưng trong lòng nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ mà không bị lộ. Với ông Phạm Văn Đót, cuộc hành quân không dấu chân ấy là minh chứng rõ ràng cho sự khốc liệt và thầm lặng của chiến tranh, nơi người lính không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng sự kiên nhẫn, bản lĩnh và ý chí sắt đá giữa bom đạn kẻ thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hành quân không dấu chân | Câu chuyện thời hoa lửa