Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN QUA BÓNG TỐI ĐỂ TỚI BÌNH MINH (1)

Khi đã đi qua gần trọn đời người, Trường Sơn vẫn hiện về trong ký ức người lính già như một phần máu thịt.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bây giờ tôi đã già. Mỗi sáng bước ra sân, chân chậm hơn xưa rất nhiều. Nhưng lạ lắm, trong ký ức, tôi vẫn đi rất nhanh trên Trường Sơn.

Trường Sơn trong trí nhớ tôi không chỉ có bom đạn. Nó còn có tiếng suối chảy ban đêm, có mùi lá mục sau mưa, có những buổi dừng chân ngắn ngủi bên sườn núi. Có cả những câu chuyện cười rất khẽ, sợ làm động rừng.

Nhiều người hỏi tôi: “Bác nhớ Trường Sơn nhất điều gì?”
Tôi nghĩ rất lâu mới trả lời được.

Tôi nhớ con người. Nhớ những gương mặt đã không kịp già như tôi hôm nay. Nhớ những người nằm lại, để tôi được trở về. Trường Sơn giữ họ lại, còn tôi mang họ theo suốt phần đời còn lại.

Có lúc ngồi một mình, tôi tự hỏi: nếu không có Trường Sơn, liệu tôi có trở thành con người của hôm nay? Có lẽ là không. Chính những năm tháng ấy đã dạy tôi biết chịu đựng, biết tin tưởng, biết trân trọng từng ngày yên bình.

Trường Sơn giờ đã xa, nhưng chưa bao giờ mất. Nó nằm trong từng ký ức, từng nhịp thở của tôi. Và chừng nào tôi còn kể lại, thì Trường Sơn vẫn còn sống – không chỉ trong rừng núi, mà trong lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn