Cựu chiến binh

Hành quân ra Bắc

Tôi vẫn nhớ chuyến hành quân ra Bắc năm ấy. Đó là một chặng đường dài, nhiều gian khổ, nhưng cũng là một trong những quãng đời mà tôi không bao giờ quên.

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hành quân ra Bắc

Tôi vẫn nhớ chuyến hành quân ra Bắc năm ấy. Đó là một chặng đường dài, nhiều gian khổ, nhưng cũng là một trong những quãng đời mà tôi không bao giờ quên.

Ngày nhận lệnh lên đường, cả đơn vị khẩn trương chuẩn bị. Ba lô được kiểm tra lại, từng vật dụng được sắp xếp gọn gàng. Ai cũng biết phía trước còn một hành trình dài, nhưng không ai than phiền.

Chúng tôi rời nơi đóng quân khi trời còn chưa sáng.

Những bước chân nối nhau trên con đường mòn.

Có người ngoái nhìn lại nơi vừa gắn bó suốt một thời gian dài.

Có người lặng lẽ cất một nắm đất quê hương vào túi áo.

Tôi cũng vậy.

Tôi biết từ hôm ấy, mình sẽ còn phải đi rất xa.

Những ngày đầu hành quân, thời tiết khá thuận lợi. Nhưng càng đi, đường càng khó. Có những đoạn phải vượt qua núi cao, có những con đường nhỏ men theo sườn dốc. Mưa xuống, đất trở nên trơn trượt.

Ba lô trên vai nặng dần.

Đôi chân mỏi.

Nhưng cứ người trước động viên người sau, cả đội hình lại tiếp tục.

Một đồng đội đi cạnh tôi nói:

— Chỉ cần nghĩ đến ngày đến nơi là thấy đường ngắn lại.

Tôi cười:

— Đúng vậy. Cùng nhau đi thì chẳng ngại.

Trên đường, chúng tôi gặp nhiều bà con địa phương. Có nơi bà con mang nước ra cho bộ đội uống. Có nơi chỉ đường, giúp chúng tôi tìm chỗ nghỉ chân.

Một cụ già nhìn đoàn quân rồi nói:

— Các chú cứ yên tâm đi. Đường còn dài nhưng bà con sẽ giúp được gì thì giúp.

Câu nói ấy khiến chúng tôi rất xúc động.

Đêm đến, đơn vị nghỉ trong một khu rừng. Không có nhà cửa, chỉ có những tán cây che phía trên. Anh nuôi nhanh chóng chuẩn bị bữa cơm đơn giản.

Chúng tôi ngồi quây quanh nhau.

Có người lấy thư nhà ra đọc.

Có người kể chuyện quê.

Có người chỉ im lặng nhìn ngọn lửa nhỏ.

Tôi nhớ mẹ.

Nhớ con đường làng.

Nhớ những buổi chiều trước ngày nhập ngũ.

Nhưng nỗi nhớ ấy không làm tôi buồn lâu.

Tôi biết mình đang đi vì một nhiệm vụ.

Và phía trước còn có đồng đội.

Chặng đường tiếp tục.

Có ngày chúng tôi đi từ sáng sớm đến khi trời tối.

Có ngày phải dừng lại vì đường bị sạt.

Mọi người cùng nhau khắc phục rồi lại lên đường.

Điều đáng nhớ nhất trong chuyến hành quân ấy không phải là chúng tôi đã đi bao nhiêu cây số.

Mà là chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn.

Người khỏe giúp người yếu.

Người biết đường hướng dẫn người chưa quen.

Ai có thêm nước thì chia cho người bên cạnh.

Không ai nghĩ mình phải chịu đựng một mình.

Sau nhiều ngày, chúng tôi bắt đầu đến gần nơi tập kết.

Một buổi sáng, đứng trên một sườn núi nhìn về phía trước, tôi thấy những dãy núi nối tiếp nhau dưới ánh nắng.

Một đồng đội đứng cạnh tôi nói:

— Sắp đến rồi.

Tôi gật đầu.

Trong lòng vừa nhẹ nhõm, vừa hồi hộp.

Chúng tôi tiếp tục bước.

Khi đến nơi, điều đầu tiên chúng tôi làm là ổn định đội hình, kiểm tra quân số và chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.

Tối hôm ấy, tôi lấy lá thư của mẹ ra đọc.

Tôi thầm nghĩ:

“Con đã đến nơi rồi, mẹ ạ.”

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi mới hiểu chuyến hành quân năm ấy đã để lại trong tôi một bài học rất lớn.

Đường đi có thể dài.

Gian khổ có thể nhiều.

Nhưng nếu có mục tiêu rõ ràng và những người đồng đội cùng sát cánh, con người có thể vượt qua những chặng đường tưởng như không thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn