Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN TRONG MƯA BOM

Bom đạn có thể cày nát núi rừng, nhưng không thể ngăn bước chân của những người lính trẻ. Mỗi cuộc hành quân là một thử thách của lòng dũng cảm, ý chí và tình đồng đội – những giá trị đã góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Quảng Ngãi26/06/2026Nguyễn Thanh Minh (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lâm phát hiện một đồng đội còn mắc kẹt phía sau.

Không chút do dự, cậu quay lại.

Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên.

Khi khói tan, mọi người chạy đến.

Lâm đã nằm bất động.

Người đồng đội được cậu cứu vẫn còn sống.

Nhưng Lâm mãi mãi dừng lại ở tuổi mười chín.

Đêm hôm đó, cả đơn vị lặng lẽ chôn cất cậu bên một gốc cây lớn.

Không có quan tài.

Không có vòng hoa.

Chỉ có chiếc mũ tai bèo đặt trên nấm đất còn mới.

Người chỉ huy đứng nghiêm chào.

Không ai cất thành lời.

Tiếng mưa rơi như thay những giọt nước mắt.

Sáng hôm sau, cuộc hành quân vẫn tiếp tục.

Không ai được phép dừng lại.

Bởi đó cũng chính là điều Lâm luôn mong muốn.

Hơn năm mươi năm sau, mỗi lần nhớ về người đồng đội trẻ tuổi, ông Phúc vẫn nghẹn ngào.

Ông nói:

"Chiến tranh lấy đi rất nhiều người giỏi hơn tôi."

"Tôi sống đến hôm nay là để kể lại câu chuyện của họ."

Tôi nhìn đôi bàn tay đã nhăn nheo của ông.

Khó có thể hình dung rằng đôi bàn tay ấy từng đào hầm, vượt suối, mở đường giữa mưa bom.

Càng khó hình dung hơn rằng biết bao người trẻ như Lâm đã gửi lại cả cuộc đời mình giữa núi rừng để đất nước có được những ngày bình yên.

Hôm nay, những con đường ấy đã được trải nhựa.

Xe cộ đi lại nhộn nhịp.

Rừng cây xanh trở lại.

Không còn tiếng bom.

Không còn những cuộc hành quân trong đêm.

Nhưng nếu lắng nghe thật kỹ, dường như vẫn còn vang đâu đó tiếng bước chân của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả lòng quả cảm.

Họ không bước đi vì vinh quang.

Họ bước đi vì một niềm tin giản dị.

Rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.

Và chính niềm tin ấy đã đưa dân tộc Việt Nam đi đến ngày thống nhất.

Nếu có ai hỏi điều gì đáng sợ nhất trong chiến tranh, ông Trần Văn Phúc không trả lời là tiếng súng hay những trận đánh ác liệt.

Ông bảo, điều đáng sợ nhất là những cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày giữa lúc máy bay địch liên tục đánh phá.

Ngày ấy, mỗi bước chân đều có thể là bước chân cuối cùng.

Nhưng cũng chính trên những chặng đường ấy, ông hiểu thế nào là sức mạnh của lòng yêu nước.

Năm 1971, đơn vị của ông nhận lệnh cơ động gấp đến một mặt trận mới.

Con đường phải đi xuyên qua những cánh rừng già, vượt nhiều con suối và những quả đồi trọc vừa bị bom cày xới.

Mỗi người lính mang trên vai gần ba mươi ki-lô-gam.

Có người mang súng.

Có người mang đạn.

Có người mang thuốc men.

Ông Phúc được giao mang thiết bị thông tin liên lạc.

Chiếc máy nặng đến mức hai vai ông đỏ rát chỉ sau vài giờ.

Trời chưa sáng hẳn thì cả đơn vị lên đường.

Tiếng lá khô lạo xạo dưới chân.

Không ai nói chuyện.

Chỉ có tiếng bước chân nối tiếp nhau trong màn sương.

Đến giữa trưa, tiếng động cơ máy bay vang lên từ xa.

Người chỉ huy lập tức ra hiệu dừng lại.

Tất cả nhanh chóng tản vào hai bên đường.

Chỉ vài phút sau, những tiếng nổ liên tiếp làm rung chuyển cả khu rừng.

Đất đá bắn tung tóe.

Khói bụi mù mịt.

Sau đợt oanh tạc, con đường phía trước gần như biến mất.

Những hố bom sâu chắn ngang lối đi.

Cây cối đổ ngổn ngang.

Người chỉ huy nhìn mọi người rồi dứt khoát:

"Không có đường thì mở đường."

Những người lính lập tức bắt tay vào công việc.

Người phát cây.

Người lấp hố.

Người khiêng thân gỗ bắc qua đoạn đường lầy.

Ai cũng hiểu rằng chậm một giờ có thể ảnh hưởng đến cả nhiệm vụ phía trước.

Đơn vị tiếp tục hành quân.

Mưa bất ngờ đổ xuống.

Con đường đất đỏ nhanh chóng biến thành bùn lầy.

Có đoạn trơn đến mức vừa bước một bước lại trượt hai bước.

Ông Phúc nhớ nhất hình ảnh người đồng đội tên Lâm.

Lâm nhỏ tuổi nhất đơn vị.

Mới mười chín tuổi.

Nhưng lúc nào cũng xung phong đi đầu.

Khi thấy một chiến sĩ bị bong gân, Lâm liền nhận mang giúp khẩu súng và ba lô của bạn.

Đôi vai gầy oằn xuống.

Nhưng cậu vẫn cười:

"Mai hòa bình rồi tha hồ nghỉ."

Không ai ngờ đó lại là câu nói cuối cùng của Lâm.

Chiều hôm ấy, khi cả đơn vị vừa vượt qua một triền đồi, máy bay lại xuất hiện.

Bom trút xuống dữ dội.

Mọi người lao vào hầm trú ẩn tạm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÀNH QUÂN TRONG MƯA BOM | Câu chuyện thời hoa lửa