Hành quân trong mưa bom, bão đạn
Tháng 7 năm 1968, sau khi hoàn thành huấn luyện, Dương Văn Ánh cùng đơn vị lên đường ra chiến trường. Đây là lần đầu tiên ông trực tiếp đối mặt với thực tế khốc liệt của chiến tranh. Trên đường hành quân, đơn vị thường xuyên bị máy bay Mỹ oanh tạc. Bom rơi, pháo sáng thả xuống khiến bầu trời rực sáng trong đêm. Những con đường trở thành mục tiêu tấn công liên tục. “Có lúc tưởng như không thể đi tiếp, nhưng không ai dừng lại”, ông kể. Mỗi bước chân đều đi kèm với nguy hiểm, nhưng cũng là bước tiến về phía nhiệm vụ. Trong điều kiện thiếu thốn, các chiến sĩ phải tự xoay xở từ lương thực đến nơi trú ẩn. Họ đào hầm, ngụy trang, tận dụng mọi địa hình để tránh sự phát hiện của địch. Điều đáng chú ý là dù trong hoàn cảnh hiểm nguy, tinh thần của người lính vẫn không hề nao núng. Những câu chuyện, những bài hát vẫn vang lên trong những phút nghỉ ngắn ngủi, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Hành quân trong bom đạn không chỉ là thử thách về thể lực mà còn là bài kiểm tra ý chí. Và với Dương Văn Ánh, đó là những ngày tháng đã rèn luyện nên bản lĩnh của một người lính thực thụ.



