Hành quân từ Quảng Nam lên Kon Tum
Đại tá Đặng Ngọc Văn , khi đó là cán bộ chỉ huy trẻ thuộc đơn vị đơn vị bộ đội Trung đoàn 2, Sư đoàn 31. Đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân bí mật, vượt rừng, vượt suối để lên Kon Tum tham gia chiến đấu, ngăn chặn địch. Trong điều kiện thiếu thốn lương thực, thời tiết khắc nghiệt, đường đi nguy hiểm, luôn có nguy cơ chạm trán địch.
1. Ông Đặng Ngọc Văn sinh năm 1950; Quê quán: Xã Phú Trạch, tỉnh Quảng Trị. Khoảng những năm 1960–1970, trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Từ vùng rừng núi Quảng Nam hành quân lên Kon Tum – khu vực Tây Nguyên hiểm trở, nhiều rừng sâu, núi cao.
Đại tá Đặng Ngọc Văn , khi đó là cán bộ chỉ huy trẻ thuộc đơn vị đơn vị bộ đội Trung đoàn 2, Sư đoàn 31. Đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân bí mật, vượt rừng, vượt suối để lên Kon Tum tham gia chiến đấu, ngăn chặn địch. Trong điều kiện thiếu thốn lương thực, thời tiết khắc nghiệt, đường đi nguy hiểm, luôn có nguy cơ chạm trán địch.
2. Câu chuyện: Hành quân từ Quảng Nam lên Kon Tum
Ông Văn mỉm cười hiền hậu khi nhìn các em học sinh lớp 4A3 đang ngồi ngay ngắn trước mặt. Giọng ông ấm áp, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ tích – nhưng là câu chuyện có thật.
“Các cháu thân mến, hôm nay ông sẽ kể cho các cháu nghe về một chuyến hành quân rất đặc biệt của ông, từ Quảng Nam lên Kon Tum, vào thời ông còn là người lính nhé.”
Cả lớp im phăng phắc.
“Hồi đó, đất nước mình đang có chiến tranh. Ông và đồng đội được giao nhiệm vụ đi từ Quảng Nam lên Kon Tum để đánh giặc và bảo vệ Tổ quốc.”
Ông giơ tay làm động tác bước đi:
“Đường đi không phải là đường nhựa như bây giờ đâu. Toàn là rừng rậm, núi cao, dốc đứng. Có hôm, tụi ông phải đi từ sáng đến tối, leo hết dốc này đến dốc khác. Ba lô trên lưng thì nặng trĩu, nào là gạo, nào là đạn.”
Một vài em tròn mắt:
“Ông ơi, có mệt không ạ?”
Ông cười:
“Mệt chứ! Mệt lắm! Nhưng không ai bỏ cuộc đâu. Vì ai cũng nghĩ: mình cố gắng một chút thì đất nước sẽ sớm được hòa bình.”
Ông kể tiếp:
“Có những hôm trời mưa to, đường trơn lắm. Có bạn bị trượt ngã, cả người lấm lem bùn đất. Nhưng các chú, các bác trong đơn vị liền quay lại đỡ bạn dậy, rồi cùng nhau đi tiếp.”
Ông dừng lại một chút, giọng nhẹ hơn:
“Có một anh lính trẻ trong đơn vị bị sốt. Người run lên, không đi nổi. Nhưng anh vẫn nói:
‘Em cố được, em không muốn rời đồng đội.’”
Cả lớp lặng đi.
“Thế là mọi người thay nhau đỡ, có lúc còn cõng anh ấy nữa. Nhờ vậy, anh đã cùng đơn vị đến được Kon Tum.”
Ông mỉm cười:
“Các cháu thấy không, khi chúng ta biết yêu thương và giúp đỡ nhau, thì việc khó đến đâu cũng vượt qua được.”
Một em nhỏ giơ tay:
“Rồi các ông có thắng không ạ?”
Ông gật đầu, ánh mắt sáng lên:
“Có chứ! Khi đến nơi, tụi ông cùng các đơn vị khác chiến đấu rất dũng cảm. Cuối cùng, chúng ta đã đẩy lùi được giặc.”
Ông nhìn cả lớp, giọng ấm áp hơn:
“Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là trận đánh, mà là tình đồng đội – luôn bên nhau, không bỏ ai lại phía sau.”
Ông chậm rãi nói:
“Bây giờ các cháu được học hành, vui chơi trong hòa bình, là nhờ rất nhiều người đã cố gắng, đã hy sinh như vậy.”
Ông mỉm cười hiền:
“Vì thế, các cháu hãy chăm ngoan, học giỏi, biết giúp đỡ bạn bè – đó cũng là cách để tiếp nối tinh thần của những người lính năm xưa.”
Cả lớp vỗ tay rộn ràng, còn ông Văn thì ngồi lặng, ánh mắt xa xăm như vẫn còn thấy con đường rừng từ Quảng Nam lên Kon Tum năm nào…



