Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hành quân vào chiến trường Quảng Bình

Hành quân vào chiến trường Quảng Bình

Phú Thọ22/08/2026Nguyễn Văn Nam (Đoàn Xã Trường Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ăm 1964, chiến tranh phá hoại của Mỹ ngày càng ác liệt. Những tuyến đường giao thông ở miền Trung trở thành mục tiêu đánh phá quan trọng. Lực lượng pháo cao xạ được điều động cơ động đến những địa bàn trọng yếu để bảo vệ tuyến vận tải và lực lượng trên chiến trường.

Tiểu đoàn 14, thuộc Sư đoàn 325, được giao nhiệm vụ hoạt động trên địa bàn Quân khu 4 và Trung, Hạ Lào. Theo hồi ức của Đại tá Hồ Sĩ Bảo, một pháo thủ từng chiến đấu tại Đại đội 3, tháng 11/1964 đơn vị cơ động đến khu vực Siêng Pan, Khăm Muộn, Lào để bảo vệ tuyến giao thông quan trọng trên đường Hồ Chí Minh. Đường hành quân dài hơn 500km, qua nhiều địa hình khó khăn, thời tiết không thuận lợi.

Những cuộc hành quân như thế không giống những chuyến đi bình thường. Người lính phải mang theo vũ khí, trang bị, lương thực và đồng thời phải giữ sức chiến đấu. Đường núi dài, mưa gió, dốc cao, đường trơn khiến mỗi bước chân đều nặng nhọc.

Nhưng trong chiến tranh, nhiệm vụ không chờ người.

Đơn vị vừa hành quân, kéo pháo, vừa học tập, quán triệt nhiệm vụ. Những người lính hiểu rằng phía trước là một chiến trường mới, nơi máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội bước vào những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời mình trong hoàn cảnh như vậy.

Không ai trên con đường hành quân ấy biết rằng chỉ ít ngày sau, tên tuổi của người chính trị viên sẽ gắn với một trong những câu nói nổi tiếng nhất của lịch sử phòng không Việt Nam.

Nhưng với người lính, khi ấy không có khái niệm “huyền thoại”. Chỉ có nhiệm vụ phía trước và lời thề hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn