HÀNH QUÂN VÀO NAM – CON ĐƯỜNG KHÔNG DẤU CHÂN
Câu chuyện tái hiện những ngày hành quân vào Nam đầy gian khổ, bí mật và nguy hiểm, nơi người lính trẻ Phạm Thanh Tịnh lần đầu đối diện với thử thách sinh tử trên con đường không dấu chân dẫn tới chiến trường.
Ngày nhận lệnh hành quân vào Nam, doanh trại bỗng trở nên im ắng lạ thường. Không còn những câu chuyện rôm rả như thường ngày, thay vào đó là ánh mắt trầm ngâm của từng người lính. Ai cũng hiểu: chuyến đi này khác với mọi cuộc hành quân trước. Đây không còn là huấn luyện, mà là bước vào chiến trường thực sự.
Phương châm được quán triệt nghiêm ngặt: “Đi nhanh – đến đủ – an toàn – bí mật.” Từng câu, từng chữ như khắc sâu vào tâm trí người lính trẻ Phạm Thanh Tịnh. Balô được thu gọn tối đa, mỗi người chỉ mang theo những vật dụng thiết yếu nhất. Không tiếng cười lớn, không ánh đèn, không để lại dấu vết.
Những bước chân đầu tiên rời doanh trại là những bước chân nặng trĩu. Con đường hành quân xuyên rừng, băng suối, leo núi, có khi kéo dài hàng chục cây số mỗi ngày. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm mới đi. Có những đêm trăng sáng quá, đơn vị phải dừng lại, chờ mây che trăng mới tiếp tục. Mỗi bước đi đều phải tính toán, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng máu.
Rừng Trường Sơn đón họ bằng cái lạnh thấu xương của sương đêm, cái oi bức ngột ngạt ban ngày và vô vàn hiểm nguy rình rập. Vắt, muỗi, sốt rét, đói khát… trở thành những kẻ thù thường trực. Có những ngày, mỗi người chỉ được chia vài nắm gạo, nấu vội trong rừng sâu. Nhưng không ai kêu ca. Bởi ai cũng hiểu, phía trước là miền Nam ruột thịt đang chờ được giải phóng.
Phạm Thanh Tịnh nhớ mãi một đêm hành quân mưa rừng xối xả. Đường trơn trượt, người trước ngã, người sau đỡ. Có đồng đội trượt chân xuống dốc, cả tiểu đội phải căng người kéo lên. Trong bóng tối, họ không nhìn rõ mặt nhau, chỉ nhận ra nhau bằng tiếng thở gấp và bàn tay nắm chặt.
Những lúc mệt lả, Tịnh thường nghĩ đến quê nhà. Nghĩ đến mẹ, đến con đường làng, đến những ngày bình yên đã xa. Nhưng rồi anh tự nhủ: mình đang đi trên con đường của hàng triệu người con đất Việt, con đường không để lại dấu chân vì nếu để lại, đất nước sẽ còn dấu máu.
Trên đường hành quân, có những khoảnh khắc tưởng chừng không vượt qua nổi. Có đồng chí sốt rét nặng, người run lên bần bật giữa rừng sâu. Cả đơn vị phải thay nhau cáng, không bỏ lại ai phía sau. Chính trong những lúc ấy, tình đồng đội trở thành sức mạnh lớn nhất.
Khi đơn vị đặt chân tới khu vực tập kết ở phía Tây Nghệ An rồi tiếp tục tiến sâu hơn, Phạm Thanh Tịnh hiểu rằng mình đã thực sự bước vào cuộc chiến. Không còn khoảng lùi. Phía trước chỉ có tiến lên.
Nhiều năm sau, khi đã rời xa quân ngũ, mỗi lần nhớ lại con đường hành quân vào Nam năm ấy, ông vẫn gọi đó là “con đường không dấu chân”. Bởi đó là con đường của sự hy sinh thầm lặng, của những người lính đi trong bóng tối để Tổ quốc được bước ra ánh sáng.


