Hành Quân Vào Tuyến Lửa Giữa Những Năm Tháng Ác Liệt Nhất
Nằm trong thế hệ những người con ưu tú dâng hiến trọn vẹn tuổi đôi mươi cho sự nghiệp giải phóng miền Nam, câu chuyện của cựu chiến binh Hà Xuân Hương (sinh năm 1946) là một mảnh ghép đầy kiêu hãnh và xúc động. Nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn 21 tuổi – lứa tuổi tràn đầy hoài bão và sức trẻ, và xuất ngũ năm 1974 ngay trước thềm chiến thắng đại thắng mùa xuân, 7 năm quân ngũ của ông Hương là chặng đường nếm mật nằm gai trên khắp các tuyến lửa khốc liệt. Đối với người cựu binh già, những năm tháng dầm mình trong mưa bom bão đạn không chỉ tôi luyện nên một ý chí sắt đá, mà còn để lại một kỷ niệm thắt quặn lòng về tình đồng đội nơi chiến trường Trường Sơn năm 1971.
Hành Quân Vào Tuyến Lửa Giữa Những Năm Tháng Ác Liệt Nhất
Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, chàng thanh niên Hà Xuân Hương đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Gác lại nỗi nhớ gia đình và quê hương, ông cùng các đồng đội khoác lên mình chiếc ba lô con cóc, hành quân dọc theo tuyến đường Trường Sơn huyền thoại để chi viện cho mặt trận phía Nam.
Hành trình vác nặng bộ hành xuyên qua những cánh rừng già rậm rạp, đối mặt với những đợt oanh tạc dữ dội của máy bay địch, những mùa mưa thối đất thối cát và căn bệnh sốt rét rừng ngập nước luôn rình rập cướp đi sinh mạng của các chiến sĩ trẻ. Thế nhưng, khó khăn không làm sờn lòng người chiến sĩ. Với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", ông và đồng đội cứ thế bước tiếp, người trước ngã, người sau tiến lên.
"Gian khổ ngày ấy không thể nào đong đếm được bằng lời. Khẩu phần ăn nhiều khi chỉ là nắm rau rừng nấu suông, củ mài bới vội. Nhưng giữa cái chết cận kề, chúng tôi sưởi ấm cho nhau bằng cái tình đồng chí, nhường nhau từng viên thuốc xuyên tâm liên, từng ngụm nước bình tông hâm hấp nóng." – Ông Hương bùi ngùi xúc động nhớ lại.
Kỷ Niệm Sẻ Chia Sự Sống Nơi Hầm Sập Năm 1971
Trong suốt 7 năm binh nghiệp đầy máu và hoa, kỷ niệm khắc cốt ghi tâm nhất trong cuộc đời của cựu chiến binh Hà Xuân Hương xảy ra vào mùa khô năm 1971 trên một tọa độ lửa ở chiến trường Đường 9 - Nam Lào. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm để bảo vệ an toàn cho đoàn xe vận tải của ta chuyển hàng vào nam. Địch phát hiện ra trận địa, liên tục cho máy bay cày xới, nã pháo dồn dập hòng xóa sổ công sự của ta.
Sau một đợt oanh tạc dữ dội, trận địa bụi đất bay mù mịt, khét lẹt mùi thuốc súng. Căn hầm trú ẩn của ông Hương bị trúng bom hất sập một nửa. Đất đá, xà gồ vùi lấp hoàn toàn thân người ông vào bóng tối đặc quánh, sức ép vụ nổ khiến ông choáng váng, tai ù đặc và ngạt thở. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, ông bỗng cảm nhận được có những tiếng sột soạt và một bàn tay đang ra sức cào bới đất đá một cách điên cuồng từ phía trên.
Đó là ông Thành – người bạn chiến đấu thân thiết cùng tiểu đội, người vẫn hay ngồi vá áo cùng ông bên ánh đèn dầu dưới tán rừng già. Bất chấp máy bay địch vẫn đang gầm rú trên đầu và đạn pháo găm xuống xung quanh, ông Thành đã lao ra khỏi vị trí an toàn, dùng hai bàn tay trần rớm máu cào bới từng tảng đất để mở đường sống cho bạn. Khi vừa bới được một khoảng trống nhỏ để ông Hương nhô đầu lên thở, ông Thành quệt mồ hôi trộn lẫn bùn đất trên mặt, cười rạng rỡ: "Hương ơi, cố lên! Có tao ở đây rồi!".
Nhưng đúng lúc ấy, một quả pháo tiếp theo nổ vang trời ngay gần đó. Sức ép của loạt đạn mới lại hất văng hai người. Ông Thành bị một mảnh pháo găm trúng bả vai, máu tuôn xối xả đẫm cả chiếc áo chiến sĩ sờn rách. Dù đau đớn, ông Thành vẫn nghiến răng, dùng hết sức lực còn lại ghì chặt lấy tay ông Hương, kéo mạnh ông ra khỏi đống đổ nát trước khi phần trần hầm còn lại sập xuống hoàn toàn.
Nước mắt hòa lẫn máu và bùn đất, ông Hương vội vã ôm lấy đồng đội, xé chiếc khăn mùi soa băng bó vết thương cho bạn rồi cõng ông Thành chạy dọc bờ hào tìm về hầm quân y tuyến sau. May mắn thay, nhờ sự ứng cứu kịp thời, ông Thành đã giữ được tính mạng. Cái nắm tay ghì chặt giữa làn khói bom năm ấy đã trở thành minh chứng cho một tình bạn, tình đồng chí vĩnh cửu đi qua bom đạn.
Giữ Vẹn Nguyên Bản Lĩnh Giữa Đời Thường
Năm 1974, do thương tật và yêu cầu của tổ chức, cựu chiến binh Hà Xuân Hương nhận quyết định xuất ngũ trở về quê hương, khép lại 7 năm thanh xuân cống hiến trọn vẹn nơi chiến trường.
Bước ra khỏi cuộc chiến tranh với một cơ thể mang theo những vết sẹo của bom đạn và những cơn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, ông lại tiếp tục bước vào một mặt trận mới: kiến thiết và xây dựng quê hương sau ngày đất nước hòa bình. Ý chí và bản lĩnh được tôi luyện từ gian khổ đã giúp ông đứng vững trước những thiếu thốn của những năm tháng bao cấp, tích cực tăng gia sản xuất, nuôi dạy con cháu trưởng thành và sống gương mẫu tại địa phương. Ông luôn dành thời gian tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội của Hội Cựu chiến binh, cùng các đồng ngũ năm xưa giữ liên lạc và giúp đỡ nhau trong cuộc sống.
Đối với ông Hà Xuân Hương, khoảng thời gian từ năm 1967 đến 1974 ngắn ngủi so với một đời người, nhưng lại là quãng thời gian rực rỡ và tự hào nhất. Câu chuyện về đôi bàn tay trần cào đất cứu nhau nơi hầm sập năm xưa vẫn vẹn nguyên trong ký ức, như một bài ca bất tử về tình đồng chí son sắt, thủy chung của những người lính Bộ đội Cụ Hồ


