Hành quân về phía bình minh
Sau một đêm hành quân dài, đơn vị của ông Bùi Văn Nam dừng chân khi trời vừa sáng. Những người lính mệt mỏi tựa vào nhau nghỉ ngơi, chia nhau chút lương khô còn lại. Bình minh hôm ấy trở thành hình ảnh ông luôn nhớ về tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Bùi Văn Nam lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong những năm quân ngũ, ông đã đi qua nhiều cung đường mà đến hôm nay ông không còn nhớ hết tên.
Nhưng ông vẫn nhớ một buổi sáng.
Đêm hôm trước, đơn vị phải hành quân liên tục. Đường dài, mọi người đều thấm mệt. Không ai nói chuyện nhiều, chỉ cố gắng giữ đội hình và bước tiếp.
Khi trời bắt đầu sáng, đoàn người dừng lại nghỉ.
Mọi người ngồi sát bên nhau. Người lấy bi đông nước, người chia phần lương khô còn lại. Không ai có nhiều, nhưng mỗi người đều cố chia cho người bên cạnh một chút.
Một đồng đội ngồi cạnh ông Nam lúc ấy nói: “Bao giờ hòa bình, nhất định chúng ta phải gặp lại nhau”.
Câu nói rất đơn giản nhưng ông nhớ mãi.
Sau chiến tranh, họ thực sự tìm gặp nhau. Không phải tất cả đều trở về, nhưng những người còn sống vẫn giữ lời hứa năm nào.
Mỗi lần kể lại câu chuyện, ông Nam thường nói rằng bình minh hôm ấy không chỉ báo hiệu một ngày mới. Với những người lính, nó còn là biểu tượng của niềm tin.
Họ tin rằng sau những đêm dài sẽ có ánh sáng, sau chiến tranh sẽ là hòa bình và sau những chặng đường gian khổ sẽ có ngày được trở về quê hương.
Nay sống tại phường Hồng Bàng, ông Nam vẫn thường gặp những người đồng đội cũ. Mỗi cuộc gặp lại là một lần ông nhớ về “buổi sáng bình minh” năm nào.



