Cựu chiến binh

HÀNH QUÂN XA GIỮ VỮNG TUYẾN BIÊN GIỚI PHÍA NAM

Câu chuyện tái hiện những năm tháng bác Nguyễn Văn Thành tham gia làm nhiệm vụ quốc phòng tại khu vực biên giới phía Nam Tổ quốc trong giai đoạn sau chiến tranh. Trong điều kiện hành quân xa, địa hình phức tạp và nhiều tình huống bất ngờ, bác cùng đồng đội kiên trì bám địa bàn, giữ vững tuyến phòng thủ. Kỷ niệm về những chuyến hành quân dài ngày đã trở thành dấu ấn sâu đậm của đời lính.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1984, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác Nguyễn Văn Thành rời quê hương nhập ngũ, mang theo sự háo hức xen lẫn lo lắng của một thanh niên lần đầu xa nhà. Đất nước đã yên tiếng súng lớn, nhưng nhiệm vụ bảo vệ biên giới và giữ gìn an ninh quốc phòng vẫn đặt ra nhiều thử thách mới, âm thầm mà không kém phần gian khổ. Sau huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị bộ binh cơ động, làm nhiệm vụ đóng quân và sẵn sàng chiến đấu tại khu vực biên giới phía Nam, nơi địa hình rừng rậm, kênh rạch chằng chịt và khí hậu khắc nghiệt.

Người viết còn nhớ lời bác kể, giọng điềm đạm nhưng chắc chắn: “Hành quân ở miền Nam vất vả lắm, nắng thì như đổ lửa, mưa thì đường lầy không nhấc nổi chân.” Những chuyến hành quân xa kéo dài nhiều ngày, bộ đội phải mang theo đầy đủ vũ khí, trang bị và lương thực, mỗi bước đi đều nặng trĩu nhưng không ai kêu ca. Chính trong những chuyến đi ấy, ý chí và tinh thần kỷ luật của người lính trẻ được rèn giũa từng ngày.

Có những đêm dừng chân giữa rừng sâu, đơn vị phải tổ chức cảnh giới nghiêm ngặt, thay nhau gác để bảo đảm an toàn. Bác Thành kể rằng, đêm biên giới yên tĩnh đến lạ, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng nước chảy, nhưng ai cũng căng thẳng vì không được phép chủ quan. “Nhiều lúc nhớ nhà lắm, nhưng nhìn anh em bên cạnh là lại thấy vững lòng,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ sự trưởng thành của người lính qua từng câu chuyện mộc mạc ấy.

Một kỷ niệm bác không thể quên là chuyến hành quân vượt qua vùng sình lầy rộng lớn trong mùa mưa. Đường trơn trượt, bùn ngập đến đầu gối, có đoạn phải dìu nhau từng bước để không bị ngã. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. “Ai yếu thì cả tổ chờ, không bỏ ai lại phía sau,” bác Thành kể, ánh mắt ánh lên niềm tự hào. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ đúng kế hoạch, bảo đảm an toàn tuyệt đối về người và trang bị.

Bên cạnh nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu, bác Nguyễn Văn Thành cùng đồng đội còn tham gia giúp nhân dân địa phương sửa đường, khơi thông kênh rạch, hỗ trợ sản xuất trong những thời điểm khó khăn. Bác nói: “Làm được việc gì giúp dân là anh em vui lắm.” Người viết nhận ra rằng, chính những việc làm thầm lặng ấy đã góp phần xây dựng niềm tin của nhân dân đối với bộ đội, tạo nên thế trận lòng dân vững chắc nơi biên giới.

Trong suốt những năm công tác, bác Thành luôn chấp hành nghiêm kỷ luật, tích cực huấn luyện, sẵn sàng nhận và hoàn thành nhiệm vụ được giao. Với quá trình rèn luyện bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao, bác được đơn vị ghi nhận, tặng thưởng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều giấy khen trong thời gian phục vụ quân đội.

Năm 1989, bác Nguyễn Văn Thành xuất ngũ, rời đơn vị trở về quê hương. Ngày chia tay, những con đường hành quân, những cánh rừng biên giới vẫn in đậm trong ký ức. “Ra quân rồi, nhưng hễ nghe nhắc đến biên giới là lại nhớ anh em,” bác chia sẻ. Người viết khép lại câu chuyện với sự trân trọng, bởi quãng đời quân ngũ của bác, dù lặng thầm, vẫn góp phần giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc và để lại những bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn