Hành trang lên đường
Tôi là Hùng, sinh viên năm hai khoa Văn trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Giữa năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, những trang giáo trình của tôi và bạn bè không còn nằm yên trên bàn học. Tiếng loa phóng thanh đầu ngõ hằng ngày vang lên tin chiến sự, thôi thúc dòng máu nóng trong lồng ngực những người tri thức trẻ. Một buổi chiều mùa hè rực lửa, tôi cùng năm người bạn thân cùng phòng ký túc xá ngồi lại với nhau. Không ai bảo ai, chúng tôi đồng lòng ép ngón tay, dùng máu viết lên tờ giấy thô sơ dòng chữ: "Xin gác bút nghiên, ra tiền tuyến cứu nước!". Đêm trước ngày lên đường, giảng đường đại học lấp lánh ánh đèn dầu. Chúng tôi ôm chặt lấy nhau, chuyền tay nhau những cuốn sổ tay ghi vội lời thề quyết tử và cả những nhành hoa xà cừ ép khô làm kỷ niệm. Ai cũng hiểu ra đi là dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn, là có thể mãi mãi gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khói lửa. Nhưng trong mắt nhìn của tôi và đồng đội dạo ấy, không một chút dao động, chỉ có niềm tự hào và khát vọng tự do đến cháy bỏng. Hành trang ra trận của tôi ngoài khẩu súng, chiếc ba lô con cóc còn có tập thơ viết dở. Trên chặng đường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, dưới những trận mưa bom bão đạn rát mặt, chúng tôi vẫn tranh thủ giờ nghỉ để đọc cho nhau nghe một câu thơ, kể cho nhau nghe về hoài bão ngày chiến thắng. Giảng đường đã lùi lại phía sau, nhưng tinh thần của những sinh viên xếp bút nghiên năm ấy vẫn luôn rực cháy trong từng trận đánh, quyết tâm mang tri thức và xương máu để đổi lấy màu xanh hòa bình cho Tổ quốc.


